Thông tin Kiều bào

Ngôi trường Việt ở ngoại ô Phnom Penh

http://baoquocte.vn/ngoi-truong-viet-o-ngoai-o-phnom-penh-58332.html

 

Đó là Trường Tiểu học Hữu nghị Khmer - Việt Nam Tân Tiến nằm ở quận Chhba Ompal (ngoại ô thủ đô Phnom Penh, Campuchia) - nơi có những học trò kiều bào nghèo và những giáo viên người Việt đầy tâm huyết như cô Nguyễn Mai Thúy.


Tuy cô giáo Nguyễn Mai Thúy đã gần 60 tuổi nhưng ở ngôi trường này còn có những thầy cô dù đã 70 tuổi vẫn tình nguyện đến lớp để gieo từng con chữ Việt đến các em học sinh.

“Cô ơi! Hãy dạy chúng con!”

Gần 30 năm làm nghề giáo ở Việt Nam, cô Nguyễn Mai Thúy không nghĩ có ngày lại đến vùng Chhba Ompal và gắn bó với công việc giảng dạy cho những học sinh Campuchia gốc Việt. Sinh sống ở Tiền Giang, cô đến Campuchia chỉ từ sự tình cờ khi một người bạn ở đây nhờ cô sang dạy phụ một vài tiết học. Thời gian đầu, cô Thúy rất buồn vì xa quê hương và dự định sẽ trở về, nhưng những cuộc điện thoại của các em học sinh nơi đây tha thiết “Cô ơi! Hãy dạy chúng con!” đã níu chân cô ở lại cho đến tận hôm nay.

ngoi truong viet o ngoai o phnom penh
cô Thúy cùng các em học sinh tại lớp học.

Thấm thoát đã sáu năm trôi qua, cô Thúy giờ đã trở thành Hiệu phó của Trường Tiểu học Hữu nghị Khmer - Việt Nam Tân Tiến và là người giáo viên gần gũi và gắn bó với nhiều lứa tuổi học sinh gốc Việt. Cũng vì hoàn cảnh sống độc thân nên cô ở tại trường luôn và coi học trò như những đứa con thân yêu của mình. Hàng năm, cô vẫn về Việt Nam vào những dịp nghỉ Hè để có thể cập nhật thông tin, những kiến thức mới ở trong nước và dạy tiếng Việt cho các em một cách tốt nhất.

Tuy nhiên, điều cô Thúy trăn trở nhất là đội ngũ giáo viên của trường đa phần đã ngoài 50 tuổi (có thầy đã 70 tuổi), nên việc cập nhật thông tin bằng công nghệ mới cũng như bồi dưỡng lực lượng kế cận để có thể giảng dạy ở trường đang gặp rất nhiều khó khăn. Ngoài ra, tiếng Khmer của các giáo viên còn hạn chế nên việc giao tiếp với phụ huynh, học sinh gốc Việt nói tiếng Khmer gặp không ít trở ngại.

Một khó khăn nữa là phần đông các em học sinh được sinh ra và lớn lên tại Campuchia nên chủ yếu nói thạo tiếng Khmer. “Các em có thể phát âm được tiếng Việt nhưng lại không hiểu được nghĩa tiếng Việt, thậm chí còn dịch tiếng Việt theo nghĩa tiếng Khmer. Việc dạy từ vựng và cách đặt câu cho những học sinh này là cả vấn đề, nên các giáo viên trong trường phải rất kiên nhẫn. Chúng tôi thường xếp học sinh thành hai nhóm: nhóm thạo tiếng Việt và nhóm thạo tiếng Khmer để có những phương pháp dạy phù hợp hơn. Vì vậy, công việc của giáo viên thường phải vất vả gấp đôi”, cô Nguyễn Mai Thúy chia sẻ.

Mái ấm Việt của thế hệ kiều bào thứ hai, ba

Trường Tiểu học Hữu nghị Khmer-Việt Nam Tân Tiến ra đời là tâm huyết chung của Tổng hội người gốc Việt ở Campuchia. Trường được xây dựng dành cho con em người Việt và Khmer nhằm đáp ứng nhu cầu học tập của con em cộng đồng còn gặp nhiều khó khăn và thiếu thốn điều kiện học hành. Ngôi trường này cũng là kết tinh từ những tình cảm hữu nghị của nhân dân hai nước láng giềng, tạo cơ hội cho tất cả trẻ em người Khmer và Việt Nam trải qua những năm đầu tiên trên con đường học tập.

Tuy nhiên, vì hoạt động đã được gần 10 năm nên cơ sở vật chất của nhà trường đã dần xuống cấp. Chuẩn bị cho năm học mới, Ban Thường vụ Tổng hội người gốc Việt ở Campuchia đã quyết định tu sửa, nâng cấp nhiều hạng mục của trường để đáp ứng nhu cầu học tập của học sinh. Trong điều kiện còn thiếu thốn, thầy trò nhà trường và phụ huynh học sinh luôn có ý thức vượt qua nhiều khó khăn, duy trì và ổn định hoạt động giảng dạy. Bên cạnh đó, các cấp chính quyền cũng như ngành giáo dục thủ đô Phnom Penh đã giúp đỡ, tạo điều kiện thuận lợi cho con em người Việt được đến trường.

Cô Nguyễn Mai Thúy cũng cho biết, các học sinh ở đây hầu hết là con em người lao động nghèo. Do gia đình phải vất vả mưu sinh, lo “cơm áo gạo tiền” nên rất nhiều em có nguy cơ phải bỏ học giữa chừng. Những gia đình khá hơn thì có thể cho các em học hết lớp bốn, năm rồi cũng phải bỏ dở. Trước tình trạng này, để thu hút học sinh đến trường và giảm gánh nặng cho phụ huynh, có những năm học Tổng hội cố gắng vận động tài trợ và hoàn toàn không thu học phí. Một số em cũng được nhà trường động viên gia đình cho về Việt Nam để tiếp tục theo học lên các cấp học cao hơn.

Chung tay vượt khó

Khó khăn là vậy, nhưng cô Thúy vui mừng vì đa phần các em học sinh kiều bào rất ham học và luôn coi ngôi trường như mái ấm thứ hai của mình. Nhìn các em chăm chỉ đến lớp và say sưa đọc văn, thơ tiếng Việt, cô được tiếp thêm động lực để kiên trì bám lớp và gắn bó hơn với trường. Theo cô, đối với trẻ em gốc Việt, đây sẽ là nền tảng ban đầu để các em có thể tiếp tục tiến xa hơn trên con đường học tập, trở thành những công dân tốt trên đất nước Campuchia, đồng thời gìn giữ ngôn ngữ, truyền thống văn hóa và nguồn cội của mình.

Những năm gần đây, Nhà nước và Ủy ban Nhà nước về người Việt Nam ở nước ngoài (Bộ Ngoại giao) cũng luôn dành sự quan tâm và hỗ trợ đặc biệt tới giáo viên và kiều bào tại Campuchia. Không chỉ giảng dạy tiếng Việt đúng theo quy định của Bộ Giáo dục và Đào tạo Việt Nam, ngôi trường còn tổ chức dạy chữ Khmer miễn phí cho khối lớp một và khối lớp hai để giúp các em dễ dàng hội nhập với nước sở tại, đồng thời có thể tiếp tục theo học lên cấp cao hơn trong hệ thống trường của Campuchia.

Gia đình quyết làm vườn vì không mua được rau Việt ở Mỹ

http://daidoanket.vn/tin-tuc/kieu-bao/gia-dinh-quyet-lam-vuon-vi-khong-mua-duoc-rau-viet-o-my-382245

 

Nhiều người Mỹ sống gần nhà chị Quân ngạc nhiên khi thấy trái mướp đắng lủng lẳng và thích thú khi được ăn thử đậu rồng.


Lớn lên ở một vùng quê thuộc tỉnh Vĩnh Long, chị Bạch Chiêu Quân lên Sài Gòn làm việc rồi theo chồng về sống ở bang West Virginia (Mỹ). Nơi hai vợ chồng chị ở có rất ít người Việt nên cũng không có chợ Việt như ở nhiều bang khác. Bởi vậy, gia đình đã làm một khu vườn sau nhà vừa có chỗ thư giãn, vừa có các loại rau quả để ăn và biếu họ hàng, người thân.

 
Năm 2014, hai vợ chồng mua được một ngôi nhà có khoảng sân rộng 240 m2. Khi đó, sân trống trải, chỉ có 2 cây bóng mát. Nhưng hiện tại, khu vườn đã được quy hoạch gọn gàng với khu trồng rau, hoa, chỗ vui chơi cho hai con, xích đu ngồi thư giãn...


Khó khăn lớn nhất của chị là khâu hạt giống. Một số loại cây như cà chua, dưa chuột, rau thơm có thể mua từ chợ còn bầu bí, mướp, chị được người quen cho. Bang West Virginia có khí hậu ôn đới, mùa đông có tuyết, mùa hè có những ngày rất nóng. Bởi vậy, chị Quân chỉ trồng được rau từ tháng 4 tới tháng 11.
"Thời gian đầu trồng các loại quả Việt, tôi hồi hộp lắm vì không biết chúng có sống được trong điều kiện khí hậu ở đây không? Rất may mắn được vài hạt nảy mầm, tôi thấy rất quý. Tôi chăm sóc cẩn thận ghê lắm vì sợ cây chết hoặc èo uột. Chỉ khi có trái đầu, tôi mới thấy an tâm", chị Quân nhớ lại.


Nữ chủ vườn mát tay thấy hạnh phúc nhất là khi những mầm non phát triển mạnh mẽ trong những chậu ươm và cả khi chị chăm sóc cho chúng đơm hoa, kết trái. Những giàn bầu bí, mướp khá lạ với người dân ở đây. Có lần những người thợ tới sửa ống nước liên tục hỏi đây là trái gì và xin chụp hình cùng giàn quả. Chị Quân thấy rất vui nên biếu họ đôi quả mướp làm kỷ niệm.


Ban đầu, anh Tuấn, chồng chị Quân, không quan tâm nhiều tới việc làm vườn vì anh thích hoa hơn rau trái. Nhưng khi thấy vợ say mê chăm những luống rau, cây cà, anh quyết tâm quy hoạch vườn tươm tất hơn. Anh tự đi mua gỗ, đóng hộp, giàn để trồng cây, làm xích đu. Gia đình phải mua và vận chuyển cả trăm bao đất để cây phát triển tốt hơn.


Chưa bao giờ làm mộc nhưng anh Tuấn đã tự mình hoàn thành toàn bộ khu vườn trong hơn 2 tháng (mỗi ngày anh dành một tiếng). "Chồng nói tôi đã truyền cảm hứng cho anh ấy. Vì tôi thích có khoảng vườn sau nhà nên anh ấy có thêm động lực để làm nên một khu vườn lớn như bây giờ. Anh ấy cũng bí mật làm biển hiệu khu vườn theo tên tôi khiến tôi bất ngờ và thích lắm. Tôi thấy mình được trân trọng, quan tâm", chị Quân chia sẻ.


Đến cuối năm 2016, chị Quân bắt đầu đặt hạt giống qua mạng để có thêm nguồn rau phong phú hơn. Tuy nhiên, lượng hạt nảy mầm không cao. Sau nhiều lần ươm thử, chị cũng có một số cây giống tốt cho kịp thời vụ. Chị cũng sang bang Georgia mua một số loại rau thơm, sả về giâm cành.


Một khó khăn nữa là chị phải diệt sâu bệnh mà không dùng thuốc. Bắp cải bị sâu xanh ăn bên trong nên rất khó để tìm diệt hay lá và thân cà chua hay bị đốm đen. Chị phải tỉ mỉ cắt tất cả các cành hư hỏng tránh sâu bệnh lây lan.

 
Với chị Quân, khu vườn giờ đây không chỉ là nơi cung cấp thực phẩm mà còn đem lại niềm vui, chỗ thư giãn cho cả gia đình. Chị hiểu hơn về tình cảm của ông xã dành cho mình. Bạn bè người quen có dịp đến thăm đều thích ra sau nhà ngắm nghía một lúc lâu.


Những loại cây quen thuộc trong vườn là rau muống, hành, diếp cá, tía tô, mồng tơi, mướp hương, bầu, đậu rồng, bí đỏ, cà chua, cà tím, ớt. Ngoài ra, chị cũng trồng bắp cải xanh, súp lơ, dưa hấu...


Các giàn quả rất sai nên thu hoạch liên tục hàng tuần, phải đem cho bà con, hàng xóm. Những người Mỹ sống bên cạnh ăn thử trái đậu rồng tươi non khen ngon hơn cả trái đậu tuyết yêu thích của họ.


Toàn bộ khu vườn được lắp đặt hệ thống tưới nhỏ giọt. Mỗi hộp trồng rau quả, gốc cây đều có van riêng để có thể điều chỉnh mức độ nước thẩm thấu xuống đất. Hè năm ngoái, gia đình về Việt Nam cả tháng nhưng không cần phải lo lắng cây bị thiếu nước. Anh Tuấn dự định đặt thêm bình chứa nước mưa để sử dụng tưới tiêu cho đỡ tốn nước.

 
Anh Tuấn rất thích trồng hoa nên tô điểm thêm cho hiên nhà, sân vườn bằng rất nhiều loại hoa hồng, tulip, vạn thọ...

Theo VNE

Lễ kỷ niệm với chủ đề 'Phụ nữ và ẩm thực Việt' tại Romania

http://daidoanket.vn/tin-tuc/kieu-bao/le-ky-niem-voi-chu-de-phu-nu-va-am-thuc-viet-tai-romania-382349

Nhân dịp kỷ niệm 87 năm ngày thành lập Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam (20/10/1930​-20/10/2017) và kỷ niệm ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10, ​ngày 8/10, Đại sứ quán Việt Nam tại Romania đã phối hợp với câu lạc bộ phụ nữ tại Romania tổ chức Lễ kỷ niệm với chủ đề “Phụ nữ và ẩm thực Việt.”


Ảnh do Đại sứ quán Việt Nam tại Romania cung cấp. (Nguồn: Vietnam+).

Phát biểu tại buổi lễ, Đại sứ Trần Thành Công đã đánh giá cao vai trò của những thành viên nữ trong cộng đồng người Việt tại Romania, Đại sứ ôn lại truyền thống vẻ vang của Hội Phụ nữ Việt Nam, ca ngợi những đức tính quý báu và phẩm chất tốt đẹp của người phụ nữ Việt Nam trong cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc trước đây và trong thời kỳ hòa bình, xây dựng đất nước ngày nay. 

Đại sứ cho rằng đây là một chuyên đề hay, thiết thực giúp cho các chị em nhận thức rõ hơn về vai trò cũng như tầm quan trọng của phụ nữ trong gia đình và ngoài xã hội. Qua đây, Đại sứ cũng chúc mừng và biểu dương những đóng góp tích cực của các chị em trong thời gian qua vào công tác cộng đồng, ngoài xuất sắc trong kinh doanh chị em còn làm tốt vai trò là người vợ, người mẹ. 

Đại sứ mong rằng trong thời gian tới, chị em phụ nữ tiếp tục không ngừng phấn đấu xây dựng một cộng đồng Việt Nam tại Romania thật vững mạnh, luôn hướng về ​Tổ quốc.


Ảnh do Đại sứ quán Việt Nam tại Romania cung cấp. (Nguồn: Vietnam+).

Gần 30 món ăn đặc sắc của ba miền đã được các hội viên chuẩn bị mang đến bữa tiệc làm cho không khí của buổi sinh hoạt diễn ra vô cùng ấm cúng và vui tươi, các món ăn được chế biến và trang trí hết sức cầu kỳ xong vẫn đảm bảo được hương vị tinh túy đặc trưng của từng Vùng miền.

Ẩm thực miền Bắc có các món như nem, bánh chưng, giò chả, các loại xôi đủ màu sắc, các loại bánh như xu xê, phu thê; bánh giầy giò nhiều loại chè. Miền Trung với các đặc sản nem lụi, chả phượng, bánh cuốn, bánh bột lọc, bánh táo, chè bưởi, thập cẩm. Miền Nam có các món bánh tét, nem cuốn, bún bò Nam Bộ, chả cá, bánh da lợn cùng các loại chè bưởi, chè thạch...

Cuối buổi lễ là các tiết mục văn nghệ do chính các thành viên trong câu lạc bộ dàn dựng, biểu diễn. Buổi lễ đã đem lại cho các chị em thành viên trong Câu lạc bộ cảm nhận được sự đầm ấm, đoàn kết, khích lệ chị em đóng góp nhiều hơn nữa trong công tác gắn kết cộng đồng để xây dựng Hội ngày càng vững mạnh.​

Hình ảnh các món ăn tại buổi lễ:


Ảnh do Đại sứ quán Việt Nam tại Romania cung cấp. (Nguồn: Vietnam+).

Theo TTXVN

7 năm ngụp lặn ở đáy xã hội xứ người giúp tôi thành ông chủ

https://giadinh.vnexpress.net/tin-tuc/tieu-dung/7-nam-ngup-lan-o-day-xa-hoi-xu-nguoi-giup-toi-thanh-ong-chu-3650212.html

 

Sau 7 năm kiếm bạc lẻ từ việc bốc vác, dọn toilet... anh Peter Nguyễn đã mở được tiệm ăn rồi hàng làm tóc, văn phòng nhà đất.

Theo bố mẹ sang Australia từ lúc 17 tuổi trong tình cảnh khó khăn, phải đi làm đủ các việc nặng nhọc... Sau 11 năm, anh Peter Nguyễn đã có nhà cho thuê và hiện vừa kinh doanh vừa theo học y khoa tại Đại học Melbourne. Bài viết dưới đây là chia sẻ của anh về chặng đường mưu sinh đầy chông gai, tủi hờn và những nỗ lực để có được thành công bước đầu nơi xứ người. 

Năm 2006, nghe người quen và bên môi giới tỉ tê ra nước ngoài làm để con cái có cơ hội học tập và cuộc sống tốt hơn, cha mẹ tôi nghỉ việc, bán nhà ở TP HCM sang Australia theo diện xuất khẩu lao động. Đang học cấp 3 trường Lê Hồng Phong, tôi cũng nghỉ, đi theo ba mẹ.

Cuộc sống khởi đầu nơi xứ người khiến cả gia đình tôi hỗn loạn. Theo visa được cấp, ba mẹ tôi chỉ được làm thuê 4 ngày mỗi tuần cho chủ là người Australia gốc Việt. Bố mẹ tôi bị chửi mắng, khinh miệt, nhận tiền công rẻ mạt nên phải rút dần khoản tiền tiết kiệm để sống qua ngày. Họ cãi nhau triền miên vì sốc, tuyệt vọng. Quay về nước không được mà ở lại cũng chẳng xong, tiền vẫn phải đóng tiếp cho bên môi giới, nếu không thì bị cắt visa và bị đuổi về nước. Nhiều lần, gia đình tôi bàn đến giải pháp phải chia ly, mỗi người trốn đi một nơi, đến làm ở chỗ khác, kiếm được bao nhiêu thì kiếm, nếu bị chính phủ bắt được thì về nước, có may mắn sẽ đoàn tụ sau này, không đành chịu. 

11-nam-co-cuc-lap-nghiep-cua-chang-trai-sai-gon-tren-dat-australia

Ảnh minh họa: Dissolve.

Vừa là cậu nhóc khờ khạo lần đầu bước ra khỏi Sài Gòn, tôi đã bất đắc dĩ bị đặt vào vị trí người dẫn dắt gia đình bởi cha mẹ chẳng hề biết chữ tiếng Anh nào, chuyên môn không được công nhận ở đây. Triền miên phải nghĩ xem mình nên làm gì để có thể kiếm tiền và bảo vệ gia đình, tôi biết mình chỉ có hai lựa chọn: Cố sống và vươn lên hoặc cả đời khổ sở, bị chà đạp. 

Tôi biết bố mẹ mình đã bị lừa đi, nhưng về sau tôi thầm cảm ơn vì ít nhất những kẻ đó đã đưa gia đình tôi sang đây, cho tôi một cơ hội để thấy thế giới bên ngoài và vượt lên chính mình. 

Lúc đó, vì đi theo bố mẹ khi dưới 18 tuổi, tôi được nhận vào trường học nhưng phải đóng tiền chứ không được miễn phí như người bản xứ. Tôi được học tiếng Anh hai năm và sau đó vào cấp 3 ở Melbourne và phải học lại từ lớp 10. Ngoài giờ học, tôi đi làm thêm để kiếm tiền. Công việc đầu tiên là đi khuân vác, tiền công 4 đôla Australia một ngày (khoảng hơn 70.000 đồng). Khi có chút vốn tiếng Anh, tôi xin đi bán hàng cho người Việt, mỗi ngày được trả 6 đôla (khoảng  100.000 đồng). Việc gì có người thuê tôi cũng làm thêm, dù lương thấp, từ dọn toilet, dọn phòng, lái xe, chuyển đồ... Nhiều ngày, gia đình 3 người chúng tôi phải nhịn đói vì không còn một xu. Có thời điểm khó khăn quá, tôi phải xin bảo lưu kết quả học tập để đi làm toàn thời gian. 

7 năm đầu tiên cay đắng nhất rồi cũng dần qua. Gia đình tôi đã được phép định cư. Tích cóp được chút vốn, tôi quyết định mở một tiệm ăn nhanh lưu động vào năm 2012. Tôi chọn cách này vì nó không đòi hỏi bằng cấp gì, chỉ cần qua một khóa đào tạo ngắn hạn. Bản thân từng làm phụ bếp, rửa bát, chạy bàn... tôi ít nhiều có kinh nghiệm về lĩnh vực này và chứng kiến không ít người đã làm nên từ tiệm nhỏ.

Khi tiệm ăn hoạt động tốt, tôi mở thêm cửa hàng làm móng, một tiệm làm tóc và tiến tới là một văn phòng làm giấy tờ mua bán nhà đất. Lợi nhuận thu được, tôi đã mua được hai ngôi nhà, một nơi cả gia đình đang sống và hai ngôi khác đang cho thuê. Ba mẹ tôi giờ đứng ra phụ tôi quản lý các cửa hàng. Khi có tiền, tôi đi học lại và hiện học năm thứ 4 y khoa tại Đại học Melbourne.

Tôi cũng đã suy nghĩ nhiều trước khi chọn ngành này. Tôi nhận ra rằng, kinh doanh là mua hàng của người này bán lại cho người khác hay cung cấp dịch vụ, có thể kiếm được tiền và có cuộc sống ổn định lâu dài. Nhưng muốn bảo vệ bản thân, gia đình và sau này giúp được cho quê hương thì cần phải biết nhiều hơn nữa. Tôi nhận ra ở Australia, những ông chủ lớn đều học các ngành khoa học kỹ thuật và luật pháp. Tôi quyết định học Y khoa và tự bồi dưỡng kiến thức về luật, tài chính. 

Ngay từ lúc đi làm thuê, dù là công việc gì, tôi luôn đặt câu hỏi "làm cách nào họ (người chủ) có thể xây dựng cơ sở kinh doanh và kiếm được khách hàng? Nếu mình là họ thì mình sẽ phải làm gì để cơ sở đó phát triển hơn? Tôi luôn mang bên mình một cuốn sổ để có thể ghi ghép lại những việc cần lưu ý, những thứ mình cần làm tốt hơn hay những câu mình không nên nói ra. Tôi cũng xem xét và suy nghĩ nếu như trường hợp đó xảy ra một lần nữa thì mình phải làm thế nào. Bất cứ khi nào rảnh, tôi lại kiếm sách về kinh doanh, tâm lý, kỹ năng giao tiếp, tài chính, nhà đất, đầu tư... để nghiền ngẫm. 

Từ khi làm chủ, tôi càng học hỏi nhiều hơn từ chính những khách hàng của mình. Tôi đã tiếp xúc với đủ hạng người, từ giám đốc công sở, nhân viên chính phủ, công nhân, người trộm cắp, gái bán hoa... Họ tới với mình thì họ là khách hàng, tôi chỉ tập trung để làm tốt công việc. Có khách là những gia đình đã ở Australia 3 đời, nhiều khách là di dân từ Hy Lạp, Italy, Pháp, Mỹ, Anh... từ những năm 1975. Tôi đọc báo, tìm hiểu chính trị, tìm hiểu xã hội và nói chuyện với khách để hiểu thêm về thế giới này, về cách họ kiếm tiền và về cách họ đầu tư. Càng tiếp xúc tôi càng thấy mỗi người đều có điểm giỏi và đáng cho mình học hỏi.

Họ có tiền nhưng có thể vẫn ở trong ngôi nhà một tầng, đi chiếc xe đã chạy 10 năm, mặc bộ đồ giản dị. Đồ dùng trong nhà họ cũng bình thường, cái bếp đã được xây 20 năm, bộ salon đã dùng 10 năm hay chiếc TV 6 năm không cần đổi. Thế nhưng người nào cũng có 5-6 căn nhà cho thuê, năm nào họ cũng đi du lịch nước ngoài hay về thăm quê hương ít nhất một tháng. Thi thoảng, họ cũng mặc thật đẹp và vào nhà hàng sang trọng ăn tối với giá 200 đôla cho hai người (khoảng hơn 3,5 triệu đồng), trong khi bữa ăn bình thường chỉ khoảng 50 đôla (gần 900.000 đồng). 

Chính những người khách này đã dạy cho tôi không được bỏ cuộc khi có những lúc công việc kinh doanh gặp khó khăn. Dân ở Australia đa phần là những người từng bỏ xứ mà đi để tìm cuộc sống tốt hơn. Họ qua nước này với một chiếc vali chứa vài bộ quần áo, có khi không hề biết chữ tiếng Anh nào. Họ cũng như tôi, bắt đầu bằng con số không. Nhưng tôi vẫn còn đôi bàn tay, đôi chân, trí óc nên vẫn sẽ còn làm nên sự nghiệp. Không biết thì học, không ai chỉ thì tự kiếm sách mà đọc, ngày ăn ít lại, đêm ngủ ít hơn cũng không chết. Những năm tháng cực khổ và những người khách tới tiệm đã dạy tôi về quy luật đồng tiền, về sự biết ơn và quý trọng với những gì mình đang có, về giá trị của gia đình và xã hội.

Mỗi sáng thức dậy tôi luôn tự bảo bản thân, để có được ngày hôm nay là biết bao nhiêu mồ hôi và nước mắt nên mình phải biết quý trọng, nâng niu những gì đang có, ráng giữ sức khỏe, tập thể dục, không hút thuốc hay rượu bia, ráng làm việc chăm chỉ một chút là có thể bảo đảm cuộc sống ấm no cho cha mẹ và sau này là cho vợ con. 

Tôi hy vọng một ngày mình sẽ có đủ tài năng và tiền vốn để quay về giúp đỡ xây dựng đất nước. Còn bây giờ, tôi chỉ biết im lặng, làm việc để dành rồi đầu tư sinh lời và cố gắng đi học thật tốt.

Peter Nguyễn