Văn hoá

Phía cổng nhà là bình yên

http://dantri.com.vn/tinh-yeu-gioi-tinh/phia-cong-nha-la-binh-yen-2017062817301648.htm

 

Không biết, cổng nhà của bạn thế nào? Là chiếc cổng vững vàng với thiết kế cầu kỳ, sang trọng hay đơn giản là cái cổng sắt cũ đầy gỉ sét, cũng có thể đó chỉ là chiếc cổng khiêm nhường được làm từ mấy thanh tre…Dầu sao, tôi mong rằng đó luôn là nơi bình yên nhất của bạn.

Ảnh: Diệu Ái.

Ảnh: Diệu Ái.

Chiếc cổng góp phần quan trọng trong việc tôn lên giá trị và vẻ đẹp cho ngôi nhà. Người ta vẫn thường để ý đến hình thức nên ai cũng muốn nhà mình phải rộng rãi, đẹp đẽ. Có người đầu tư vào chiếc cổng chỉ để thu hút, gây ấn tượng với người ngoài ngay cái nhìn đầu tiên. Thế nhưng, cũng như chiếc áo chỉ làm đẹp bên ngoài, cổng nhà to đẹp đâu quyết định được phước phần hạnh phúc bên trong.

Bạn bảo những ngày đi xa, chỉ thèm được về nhà. Dừng xe trước cổng rồi đứng tần ngần ở đó ngắm giàn hoa tigôn phủ khắp, bật cười khi thấy hoa lan rộng ra hết hàng rào nhà mình. Mẹ bạn chẳng kịp xỏ dép, cứ chân trần chạy ra mở cổng, hồ hởi reo vui đón bạn vào. Giây phút ấy, bao mệt mỏi người đời mang lại chẳng nghĩa lý gì nữa, bạn trút bỏ sau lưng, bước qua cổng nhà đã thấy bình yên khấp khởi.

Cũng như bao ngôi nhà ở quê, nhà nội trước kia không có cổng, chẳng có tường rào cách ngăn với nhà hàng xóm. Nếu gọi là cổng thì nó được làm từ những thanh tre đan cài với nhau rồi dựng lên. Người ngoài muốn vào chỉ cần xê dịch nhẹ. Đối diện lối vào là đồng lúa xanh rì. Hàng chè tàu thẳng tắp hai bên. Thế nhưng, đó là nơi tôi luôn thấy ấm áp nhất. Mỗi lần về thăm chỉ muốn đứng lặng ở đó thật lâu để hình dung dáng nội ngày xưa lụm đụm ở đó, chống gậy ngóng trông cháu con về…

Lạ lùng, tôi luôn e dè với những cánh cổng tường cao bề thế, muốn vào nhà lại phải bấm chuông, gọi điện. Chẳng hiểu có phải tại mình quê mùa nên hình dung cổng nhà đẹp trong mắt chỉ cần phủ hàng rào dây leo, vài ba giàn hoa kiểu vậy. Thế nên tự nhủ mình không hợp với phố xá ồn ã, nơi những cánh cổng nhà bê tông sắt thép cứng ngắt luôn im lìm đóng chặt.

Chẳng thể trách người phố bởi họ cần những cánh cổng như thế để đề phòng bất trắc. Chỉ là dần dà thành quen, người ta thích trú ẩn trong nhà mình. Chiếc cổng khép chặt từ sớm đến khuya, chẳng giao du, liên hệ với hàng xóm làng giềng bên cạnh. Đôi khi tò mò, không biết người trong đó sống với nhau có ấm lành yên ả hay cũng lạnh tanh, cô độc như cổng nhà của họ.

Không phải ai cũng may mắn được sống đủ đầy trong mái ấm có cha có mẹ, có anh chị em. Đôi người bất hạnh đã sớm chia lìa người thân trong những ngày rất nhỏ. Có người nhớ về nhà chỉ thấy ký ức không hay bởi mẹ cha cơm không lành, canh không ngọt. Kỷ niệm hồn nhiên đâu thấy, chỉ ám ảnh những tiếng trách móc, chì chiết nhau, hiện diện đủ đầy bằng đối phó và trách nhiệm. Nên có lần, em bảo chẳng muốn về nhà là vì vậy. Về ngang cổng, thật tình không muốn vào, có khi đã tra chìa khóa vào ổ thế rồi rút ra, thở dài quay xe đi tiếp. Lang thang mơ hồ dọc phố, ngó vào ánh đèn từ nhà người khác, thấy họ sum vầy đoàn viên mà rớt nước mắt thương mình.

Bạn trẻ bây giờ thường thương nhau từ hào nhoáng bên ngoài, tự hào khi cưới được chồng đẹp vợ xinh, điều kiện đủ đầy, gia đình quyền quý. Bước qua những cánh cổng ấy để thành dâu thành rể rồi nghĩ đời mình vậy là sang trang. Nhiều người về thăm nhà người thương ở quê, thấy cảnh cơ hàn nơi nhà tranh cũ kỹ, đến chiếc cổng còn không có đã thấy chùn bước. Người ta sống thực tế hơn, chiếc cổng vô hình và không tồn tại nhưng hóa ra đã đóng chặt những hạnh phúc từng hiện diện ngỡ lâu bền.

Nhiều khi tôi thấy mình phù phiếm bởi suy nghĩ không giống ai. Những xao động thức dậy chỉ bởi thấy một cổng nhà bình dị. Cánh cổng sẽ khép lại lao xao của cuộc sống tất bật ngoài kia. Mở cổng ra, mình bắt gặp khu vườn đầy hoa trái và chiếc xích đu nằm yên ả trước hiên nhà.

Nên nhớ về nhà là mường tượng ra phía sau cánh cổng, những ngày bé con mình đã sống hồn nhiên ở đó. Khóc cười đều có nhưng vẫn luôn là chốn bình yên, nơi ta tha thiết muốn trở về để quên đi đời khắc nghiệt.

Diệu Ái

Những con đường giữa biển đẹp mê hồn ở Việt Nam

 

 

 

 

http://dulich.dantri.com.vn/du-lich/nhung-con-duong-giua-bien-dep-me-hon-o-viet-nam-20170629072918829.htm

(Dân trí) - Trước đây, du khách đi du lịch biển mới chỉ được lặn ngắm san hô, thả mình trong làn nước xanh mát,.. ít ai được trải nghiệm cảm giác đặt chân lên bãi cát trắng mịn ở ngay chính giữa đại dương bao la hay dạo bước trên những con đường xuyên biển. Bạn sẽ phải ngỡ ngàng khi biết rằng, Việt Nam cũng có nhiều con đường xuyên biển đẹp đến mê hồn đến thế.

Đảo Điệp Sơn – Khánh Hòa

Điệp Sơn là một dãy gồm 3 hòn đảo nhỏ, nằm chơi vơi trong vùng biển thuộc vịnh Vân Phong, tỉnh Khánh Hòa. Nơi đây thôi thúc những ai đã từng mang trong mình giấc mơ chinh phục đại dương buộc phải sắp xếp hành lý, xách ba lô lên và đi bởi nó sở hữu con đường đặc biệt có thể... đi bộ xuyên qua biển.

Con đường giữa biển khơi dần hiện ra khi nước vừa rút.
Con đường giữa biển khơi dần hiện ra khi nước vừa rút.

Điệp Sơn là một hòn đảo xa lạ với khách du lịch. Sau khoảng một giờ đồng hồ lênh đênh trên biển (xuất phát từ thị trấn Vạn Giã), quần đảo Điệp Sơn xinh đẹp dần xuất hiện. Đảo Điệp Sơn có khoảng 80 hộ dân, việc sinh hoạt buổi tối trông chờ vào chiếc máy phát điện. Mỗi gia đình chỉ có 3 tiếng đồng hồ sử dụng điện hàng ngày nên nơi đây vẫn còn giữ nguyên nét hoang sơ hiếm thấy.

Khi thủy triều hạ, con đường dài gần 700 mét, rộng chừng nửa mét trên đảo sẽ lộ ra giữa biển khơi xanh biếc. Du khách đến đây chỉ cần xắn quần lội qua làn nước trong vắt, ngắm nhìn đại dương bao quanh cũng đủ thấy thích thú.

Bạn sẽ được trải qua cảm giác thích thú xen lẫn hồi hộp và sợ hãi khi phải bước giữa đại dương bao la. Dưới chân là cát, xung quanh là đại dương, trên đầu là nắng và gió, trước mặt là cả một hòn đảo - khung cảnh tưởng như trong mơ này hóa ra là có thật.

Thời gian hợp lý để trải nghiệm đảo là một ngày. Bạn nên chuẩn bị lều, thức ăn, đồ uống vì dịch vụ trên đảo chưa phát triển.

Đảo Yến (Khánh Hòa)

Đảo Yến thuộc vịnh Nha Trang, Khánh Hòa, cách đất liền khoảng 25 km về phía Đông Bắc, rất thu hút với cảnh đẹp tuyệt vời như thiên đường.

Rất nhiều bạn trẻ đến đây check-in và có cho mình những bức ảnh tuyệt đẹp.
Rất nhiều bạn trẻ đến đây check-in và có cho mình những bức ảnh tuyệt đẹp.

Nơi này chẳng những có con đường đi giữa biển đẹp tuyệt mà còn có bãi tắm đôi: một bên nóng, một bên lạnh do các dòng chảy tạo nên. Chính điều này đã khiến cho đảo Yến trở nên đặc biệt hơn cả.

Tuy nhiên, Đảo Yến thuộc quản lý du lịch của một công ty nên các bạn không thể đi tự túc mà phải mua vé. Du khách chỉ được tham quan trong ngày với giá 350.000 đồng một người, bao gồm ăn sáng, nước yến, bánh ngọt, cơm trưa và trái cây nhẹ buổi chiều.

Nhất Tự Sơn (Phú Yên)

Nhất Tự Sơn được mệnh danh là hòn đảo đẹp nhất trong Vịnh Xuân Đài, thuộc thị xã Sông Cầu, tỉnh Phú Yên, cách thành phố Tuy Hòa chừng 50 km. Đảo có tên là Nhất Tự Sơn bởi thiên nhiên đã khéo léo vạch ngang một đường trên nền biển xanh, thành ra hình dáng đảo giống với chữ Nhất trong Hán tự.

Đường vượt biển ở Nhất Tự Sơn.
Đường vượt biển ở Nhất Tự Sơn.

Con đường vượt biển của Nhất Sơn Tự gây ấn tượng với chiều dài khoảng 300m, nằm chìm mờ dưới nước và chỉ "lộ mặt" hoàn toàn khi thủy triều rút. Điều đặc biệt là nước sẽ rút vào buổi chiều từ mùng 1 đến 15 âm lịch, còn lại thì nước sẽ rút vào buổi sáng.

Cảnh quan trên đảo Nhất Tự Sơn như một khu vườn nguyên sinh xanh tốt. Ngọn núi chạy thẳng từ Bắc sang Nam với hai đầu vách núi hiểm trở, thẳng đứng. Sườn phía Tây bờ dốc thoai thoải, có bằng lăng, trắc mọc nhiều. Sườn bên Nam vách đá hiểm trở, có vô số mai vàng với những cội mai cổ thụ, thân sần sùi, khúc khuỷu. Nhất Tự Sơn còn như một tấm bình phong che chắn sóng gió nên người dân trong vùng luôn xem đảo như vị thần trấn giữ biển Đông.

Lên đảo, bạn có thể ngắm nhìn vịnh Xuân Đài từ trên cao và cũng đừng quên thưởng thức tôm hùm - món đặc sản của nơi đây.

Hòn Bà (Vũng Tàu)

Hòn Bà nằm trên đường Hạ Long (tên khác là Thùy Vân) thuộc Bãi Sau của thành phố Vũng Tàu. Nơi đây lúc nào cũng tấp nập khách du lịch. Nếu nhìn từ xa, Hòn Bà nằm giữa biển, xen lẫn màu xanh của cây cối và màu đỏ của mái ngói. Trên Hòn Bà là miếu Bà. Đối với cư dân Bà Rịa – Vũng Tàu và các tỉnh thành lân cận, miếu Bà là địa chỉ tâm linh để thờ bái, ngưỡng vọng từ nhiều năm nay.

Những ngày nước đầy, du khách có thể đi ghe, đi thuyền ra thăm miếu. Nhưng thú vị hơn cả là cảm giác đi bộ ra đảo trên con đường đá xám nằm giữa biển. Tuy nhiên, chỉ trong hai ngày 14 và 15 âm lịch hàng tháng, khi nước biển rút, con đường này mới xuất hiện. Đá ở đây bám rêu và hàu, không chỉ trơn mà còn sắc nhọn nên khách muốn đi bộ vượt biển cần mang giày dép để có ma sát cao.

Dòng người nô nức kéo ra Hòn Bà trên con đường giữa biển.
Dòng người nô nức kéo ra Hòn Bà trên con đường giữa biển.

Đi trên con đường giữa biển hướng đến một nơi tâm linh, ai cũng như được trút bỏ những bực dọc, lo toan thường ngày để lòng nhẹ nhàng, thành kính khi viếng miếu. Đứng trên Hòn Bà, nhìn ra phía sau là mênh mông biển cả, phóng tầm mắt về đất liền là hình ảnh những con tàu nằm ngay ngắn sau chuyến ra khơi. Tất cả tạo nên một cảm giác bình yên, khó có thể thấy được ở nơi nào khác.

Hòn Khô (Quy Nhơn)

Đây là một trong 32 hòn đảo nằm gần bờ của tỉnh Bình Định, cách trung tâm thành phố Quy Nhơn khoảng 16km. Nếu như bạn đang tìm một nơi vừa có con đường xuyên biển lại vừa hoang sơ, không đông đúc thì Hòn Khô chính là sự lựa chọn hợp lý.

Khung cảnh thơ mộng, đẹp tuyệt vời ở Hòn Khô
Khung cảnh thơ mộng, đẹp tuyệt vời ở Hòn Khô

Cũng như mọi con đường dưới biển khác, khi thủy triều xuống, con đường thủy đạo của Hòn Khô sẽ dần hiện ra. Hãy thử cảm giác đi trên con đường cát mềm mịn với những con sóng nhỏ vỗ về đôi chân trần. Bên cạnh đó, bạn có thể kết hợp lặn ngắm san hô. Đây đều là những trải nghiệm hết sức tuyệt vời.

Bãi tắm ở Hòn Khô vẫn giữ được nét hoang sơ, mộc mạc. Ở đây du khách sẽ bắt gặp cát, gió và biển cả hòa lẫn vào nhau tạo nên một không gian đầy kỳ thú. Mùa biển êm, Hòn Khô đón chào du khách với bãi cát dài trắng mịn, với những rạn san hô sặc sỡ, với những bãi cỏ xanh mượt và lạch nước ngọt nứt từ vách đá.

Ngoài ra, bạn có thể thưởng thức hải sản theo mùa ở các quán trên Hòn Khô. Hải sản đặc biệt tươi sống, có nhiều chủng loại như ốc vú nàng, cua, ghẹ, nhum biển…

Hoàng Ngọc

Tổng hợp

Khắc khoải làng chài Mũi Né

SGGP
 
 
Hơn 20 năm trước, Mũi Né (thuộc TP Phan Thiết, tỉnh Bình Thuận) chỉ là một làng chài nghèo ven biển với những con đường cát phủ bụi mờ, nằm lọt thỏm giữa mênh mông cát trắng. 

Một góc làng chài Mũi Né

Một góc làng chài Mũi Né

Sau sự kiện nhật thực toàn phần vào ngày 24-10-1995, rất đông khách du lịch trong lẫn ngoài nước đến chiêm ngưỡng, Mũi Né như “nàng công chúa ngủ trong rừng” bừng tỉnh. Chỉ trong một thời gian ngắn, rất nhiều dự án du lịch đã được triển khai với tốc độ nhanh chóng, biến vùng đất hoang vu này trở thành “thủ đô resort”, “thiên đường nghỉ dưỡng” của Việt Nam. Thế nhưng mới đây quay lại Mũi Né, làng chài vẫn nằm đó nhưng thu hẹp hơn, ô nhiễm hơn, sắc thái thì phai nhạt dần…

Ký ức miền đất hoang sơ

Chúng tôi đến làng chài Mũi Né vào buổi sáng sớm, khi không khí còn hơi sương. Gác chân lên đầu mũi thuyền, đôi tay thoăn thoắt đan tấm lưới bị rách sau chuyến đi biển, lão ngư Lê Văn Bảy (74 tuổi), người gắn bó với làng chài Mũi Né đã hơn 50 năm, nói: “Hơn 20 năm trước, Mũi Né vốn là dải đất hiền hòa, dân cư thưa thớt, sống chủ yếu bằng nghề chài lưới dọc bãi biển”. Nói về nguồn gốc cái tên Mũi Né, ông Bảy cho biết, xuất phát từ việc ngư dân đánh cá, mỗi khi đi biển gặp bão, thường đến đây nương náu. “Mũi” là cái mũi đất đưa ra biển, còn “Né” có nghĩa là để né tránh. Theo một truyền thuyết khác thì tên gọi này xuất phát từ công chúa Út của vua Chăm tên là công chúa Chuột. Năm 16 tuổi, công chúa bị mắc bệnh nan y nên đã cho xây dựng miếu Am để tu tại Hòn Rơm, lấy biệt danh là Nà Né. Lâu dần, người dân đọc trại chữ Nà Né thành Mũi Né, “Né” là tên của công chúa Út, còn “Mũi” là mũi đất đưa ra biển.

Nhớ về thời kỳ trước năm 1995, ông Bảy bảo, khi đó Mũi Né nghèo nhưng đẹp và rất yên bình: “Ngày ấy, người dân trong vùng chủ yếu đi lại trên những con đường cát phủ mờ, đi đâu cũng nhìn thấy dừa, dừa bao kín cả làng chài. Hồi đó, đường từ Mũi Né ra Phan Thiết chỉ có hơn 20 cây số nhưng người dân trong vùng phải mất gần một ngày đi trên chiếc xe than vận tốc vài cây số một giờ mới tới nơi”. Thấy ông Bảy nói chuyện với người lạ, bà Lê Thị Tính, một người dân làng chài, năm nay 66 tuổi, chạy lại góp chuyện. Bà kể, có lẽ Mũi Né sẽ vẫn mãi chỉ vậy nếu không có sự kiện nhật thực toàn phần năm 2015. “Tôi còn nhớ như in, vào hôm đó cả làng chài bất ngờ rộn ràng hẳn lên khi có hàng trăm người ồ ạt kéo về. Khắp làng không hiểu có chuyện gì cho đến khi biết được chỗ mình đang ở là nơi quan sát nhật thực rõ nhất”, bà Tính kể. 

Nhật thực qua đi, nhưng Mũi Né với những đồi cát trắng đỏ, những bãi biển trải dài như thảm lụa, những rặng dừa xanh ngát, biển xanh rộng sóng xô miên man… đã kịp “chạy” vào ống kính của nhà khoa học, du khách khắp nơi trong và ngoài nước. Chỉ một thời gian ngắn, vùng đất hoang sơ trở nên sầm uất với hệ thống resort, nhà hàng, khách sạn. Chính từ đây, do việc quy hoạch hạn chế, du lịch Mũi Né như một đứa trẻ đang dậy thì mà tấm áo mới may đã nhanh chóng trở nên chật chội, dần bộc lộ hạn chế.

Những nỗi niềm

Chỉ tay về khu resort nằm sát làng chài, ông Bảy cho biết, những bãi biển đẹp nhất của Mũi Né giờ đã bị nhà hàng, resort vây kín, người dân không còn lối đi xuống bãi biển để được đầm mình trên chính bãi tắm quê nhà. Đáng nói hơn, trong hệ thống resort ở Mũi Né, số lượng các resort có xây hệ thống xử lý nước thải rất hạn chế, đa phần là thải xuống hầm, để thấm dần và phân hủy tự nhiên, hoặc tệ hơn là xả luôn xuống mương cho chảy thẳng ra biển. Đường ra Mũi Né giờ lổm chổm, bên thì có hành lang đi bộ, bên lại không. Làng chài cũng phải nhường đất cho dự án du lịch nên phải lui về một góc. “Đất đai có hạn, con người ngày càng đông, làng chài giờ đã chật hẹp, ngột ngạt và ô nhiễm nghiêm trọng”, ông Bảy than. 
Khắc khoải làng chài Mũi Né ảnh 1Người dân làng chài Mũi Né với nỗi buồn cảnh quan đổi thay
Để tìm hiểu thêm, chúng tôi liên hệ với UBND phường Mũi Né và được một cán bộ dẫn qua làng chài. Trong buổi chiều nắng gắt, từ xa đã nghe mùi tanh hôi bốc lên từ mặt nước đen ngòm. Hai du khách người nước ngoài đi phía trước vừa lấy tay bịt mũi, vừa đi nhanh như muốn chạy thoát ra khỏi khu vực. Qua tìm hiểu, tình trạng ô nhiễm nặng ở làng chài là do hàng chục hộ làm cá cơm, khi sản xuất không xây dựng hệ thống xử lý thải mà vô tư đổ thẳng ra biển. Chúng tôi không tin vào mắt mình khi ở một địa danh như Mũi Né vốn yên bình, thơ mộng, giờ nhếch nhác, ô nhiễm kinh hoàng với đủ loại rác, nước thải như vậy. 

Sở Văn hóa - Thể thao và Du lịch tỉnh Bình Thuận cũng từng thừa nhận, việc Mũi Né phát triển quá nhanh, công tác quy hoạch lúc đó còn hạn chế đã khiến bức tranh làng chài xưa kia trở nên biến dạng, manh mún. Một điều không thể phủ nhận là nhờ du lịch Mũi Né phát triển đã làm vùng đất này thay da đổi thịt. Thế nhưng, hệ lụy mà nó gây ra cũng đang là những bài toán khiến ngành chức năng địa phương phải nhanh chóng tìm lời giải, nhất là bài toán ô nhiễm môi trường và quy hoạch. 

Chúng tôi rời Mũi Né khi bóng tối dần buông trên biển, làng chài lên đèn. Ông Bảy bắt tay tôi nói: “Người dân làng chài vẫn hiền hòa, đôn hậu như xưa, nhưng chỉ có cảnh quan là đổi thay thôi”. Chúng tôi ra về mà trong lòng vương vấn nỗi buồn mênh mông của biển.

NGUYỄN TIẾN

Khắc khoải làng chài Mũi Né

SGGP
Hơn 20 năm trước, Mũi Né (thuộc TP Phan Thiết, tỉnh Bình Thuận) chỉ là một làng chài nghèo ven biển với những con đường cát phủ bụi mờ, nằm lọt thỏm giữa mênh mông cát trắng. 

Một góc làng chài Mũi Né

Một góc làng chài Mũi Né

Sau sự kiện nhật thực toàn phần vào ngày 24-10-1995, rất đông khách du lịch trong lẫn ngoài nước đến chiêm ngưỡng, Mũi Né như “nàng công chúa ngủ trong rừng” bừng tỉnh. Chỉ trong một thời gian ngắn, rất nhiều dự án du lịch đã được triển khai với tốc độ nhanh chóng, biến vùng đất hoang vu này trở thành “thủ đô resort”, “thiên đường nghỉ dưỡng” của Việt Nam. Thế nhưng mới đây quay lại Mũi Né, làng chài vẫn nằm đó nhưng thu hẹp hơn, ô nhiễm hơn, sắc thái thì phai nhạt dần…

Ký ức miền đất hoang sơ

Chúng tôi đến làng chài Mũi Né vào buổi sáng sớm, khi không khí còn hơi sương. Gác chân lên đầu mũi thuyền, đôi tay thoăn thoắt đan tấm lưới bị rách sau chuyến đi biển, lão ngư Lê Văn Bảy (74 tuổi), người gắn bó với làng chài Mũi Né đã hơn 50 năm, nói: “Hơn 20 năm trước, Mũi Né vốn là dải đất hiền hòa, dân cư thưa thớt, sống chủ yếu bằng nghề chài lưới dọc bãi biển”. Nói về nguồn gốc cái tên Mũi Né, ông Bảy cho biết, xuất phát từ việc ngư dân đánh cá, mỗi khi đi biển gặp bão, thường đến đây nương náu. “Mũi” là cái mũi đất đưa ra biển, còn “Né” có nghĩa là để né tránh. Theo một truyền thuyết khác thì tên gọi này xuất phát từ công chúa Út của vua Chăm tên là công chúa Chuột. Năm 16 tuổi, công chúa bị mắc bệnh nan y nên đã cho xây dựng miếu Am để tu tại Hòn Rơm, lấy biệt danh là Nà Né. Lâu dần, người dân đọc trại chữ Nà Né thành Mũi Né, “Né” là tên của công chúa Út, còn “Mũi” là mũi đất đưa ra biển.

Nhớ về thời kỳ trước năm 1995, ông Bảy bảo, khi đó Mũi Né nghèo nhưng đẹp và rất yên bình: “Ngày ấy, người dân trong vùng chủ yếu đi lại trên những con đường cát phủ mờ, đi đâu cũng nhìn thấy dừa, dừa bao kín cả làng chài. Hồi đó, đường từ Mũi Né ra Phan Thiết chỉ có hơn 20 cây số nhưng người dân trong vùng phải mất gần một ngày đi trên chiếc xe than vận tốc vài cây số một giờ mới tới nơi”. Thấy ông Bảy nói chuyện với người lạ, bà Lê Thị Tính, một người dân làng chài, năm nay 66 tuổi, chạy lại góp chuyện. Bà kể, có lẽ Mũi Né sẽ vẫn mãi chỉ vậy nếu không có sự kiện nhật thực toàn phần năm 2015. “Tôi còn nhớ như in, vào hôm đó cả làng chài bất ngờ rộn ràng hẳn lên khi có hàng trăm người ồ ạt kéo về. Khắp làng không hiểu có chuyện gì cho đến khi biết được chỗ mình đang ở là nơi quan sát nhật thực rõ nhất”, bà Tính kể. 

Nhật thực qua đi, nhưng Mũi Né với những đồi cát trắng đỏ, những bãi biển trải dài như thảm lụa, những rặng dừa xanh ngát, biển xanh rộng sóng xô miên man… đã kịp “chạy” vào ống kính của nhà khoa học, du khách khắp nơi trong và ngoài nước. Chỉ một thời gian ngắn, vùng đất hoang sơ trở nên sầm uất với hệ thống resort, nhà hàng, khách sạn. Chính từ đây, do việc quy hoạch hạn chế, du lịch Mũi Né như một đứa trẻ đang dậy thì mà tấm áo mới may đã nhanh chóng trở nên chật chội, dần bộc lộ hạn chế.

Những nỗi niềm

Chỉ tay về khu resort nằm sát làng chài, ông Bảy cho biết, những bãi biển đẹp nhất của Mũi Né giờ đã bị nhà hàng, resort vây kín, người dân không còn lối đi xuống bãi biển để được đầm mình trên chính bãi tắm quê nhà. Đáng nói hơn, trong hệ thống resort ở Mũi Né, số lượng các resort có xây hệ thống xử lý nước thải rất hạn chế, đa phần là thải xuống hầm, để thấm dần và phân hủy tự nhiên, hoặc tệ hơn là xả luôn xuống mương cho chảy thẳng ra biển. Đường ra Mũi Né giờ lổm chổm, bên thì có hành lang đi bộ, bên lại không. Làng chài cũng phải nhường đất cho dự án du lịch nên phải lui về một góc. “Đất đai có hạn, con người ngày càng đông, làng chài giờ đã chật hẹp, ngột ngạt và ô nhiễm nghiêm trọng”, ông Bảy than. 
Khắc khoải làng chài Mũi Né ảnh 1Người dân làng chài Mũi Né với nỗi buồn cảnh quan đổi thay
Để tìm hiểu thêm, chúng tôi liên hệ với UBND phường Mũi Né và được một cán bộ dẫn qua làng chài. Trong buổi chiều nắng gắt, từ xa đã nghe mùi tanh hôi bốc lên từ mặt nước đen ngòm. Hai du khách người nước ngoài đi phía trước vừa lấy tay bịt mũi, vừa đi nhanh như muốn chạy thoát ra khỏi khu vực. Qua tìm hiểu, tình trạng ô nhiễm nặng ở làng chài là do hàng chục hộ làm cá cơm, khi sản xuất không xây dựng hệ thống xử lý thải mà vô tư đổ thẳng ra biển. Chúng tôi không tin vào mắt mình khi ở một địa danh như Mũi Né vốn yên bình, thơ mộng, giờ nhếch nhác, ô nhiễm kinh hoàng với đủ loại rác, nước thải như vậy. 

Sở Văn hóa - Thể thao và Du lịch tỉnh Bình Thuận cũng từng thừa nhận, việc Mũi Né phát triển quá nhanh, công tác quy hoạch lúc đó còn hạn chế đã khiến bức tranh làng chài xưa kia trở nên biến dạng, manh mún. Một điều không thể phủ nhận là nhờ du lịch Mũi Né phát triển đã làm vùng đất này thay da đổi thịt. Thế nhưng, hệ lụy mà nó gây ra cũng đang là những bài toán khiến ngành chức năng địa phương phải nhanh chóng tìm lời giải, nhất là bài toán ô nhiễm môi trường và quy hoạch. 

Chúng tôi rời Mũi Né khi bóng tối dần buông trên biển, làng chài lên đèn. Ông Bảy bắt tay tôi nói: “Người dân làng chài vẫn hiền hòa, đôn hậu như xưa, nhưng chỉ có cảnh quan là đổi thay thôi”. Chúng tôi ra về mà trong lòng vương vấn nỗi buồn mênh mông của biển.

NGUYỄN TIẾN

Một ngày làm người Hội An

http://motthegioi.vn/du-lich-c-82/mot-ngay-lam-nguoi-hoi-an-65939.html
 
 
   Đến Hội An mà chỉ để du lịch thì cũng thường rồi mọi người nhỉ? Vậy, hôm nay thử làm người Hội An trong 1 ngày, xem có vui hơn không nhé!

Khách du lịch thường ngủ nướng đến 9, 10 giờ sáng, khi mặt trời đã lên cao tít mới bắt đầu chuyến thăm thú. Còn người dân phố Hội thường dậy rất sớm, lũ trẻ con muộn lắm cũng chừng 6 giờ thôi. Thế nên, muốn làm người dân nơi này, nhất định bạn phải dậy sớm nhé! Hội An lúc này hãy còn được bao phủ bởi một lớp sương mỏng đêm qua, và đang được ủ thơm bằng mùi nhang trầm trong các ngõ phố. Chỉ khi đến đây vào sáng sớm bạn mới có may mắn được ở trong bầu không khí thơm tho, trầm mặc ấy.
Theo quan niệm của người dân Hội An đây là việc phải làm mỗi sáng, hay còn gọi là “tục xông nhà”, để giữ cho nhà cửa, tiệm hàng được sạch sẽ, may mắn suốt ngày. Khách du lịch không mấy người biết được việc ấy để thong thả dạo ngắm phố cổ lúc sớm tinh mơ như thế này. Vậy đấy, chứ chỉ một tiếng đồng hồ sau, Hội An đã khác đi nhiều rồi, mang “khuôn mặt, dáng vẻ” của một phố cổ làm du lịch chuyên nghiệp, đủ sắc màu và dễ làm hài lòng du khách.

alt

 

Làm người Hội An là bạn phải ăn buổi mai kiểu Hội An nghe! Chúng tôi mách bạn nên ghé tiệm cao lầu cô Thanh trên đường Thái Phiên, hoặc tiệm phở chú Tùng trong hẻm đường Phan Chu Trinh, hay tạt lại gánh mỳ quảng Phú Chiêm dọc đường Cửa Đại... Những hàng quán này có khác gì với những chỗ nổi tiếng thường đón khách du lịch ghé ăn? Chỉ khác ở chỗ người dân địa phương ăn đông, thế nên cung cách buôn bán cũng “rặt kiểu Hội An”. Họ không vội vã để bán được nhiều, bán sao cốt giữ được khách là vui rồi. Người đàn ông trung niên chủ tiệm phở lúc nào cũng áo sơmi, quần Âu lịch thiệp. Tay làm thoăn thoắt nhưng rất chăm chút đầy trân trọng cho từng tô phở mình bán.

Du khách ăn một món ngon Hội An chỉ để cho biết chứ người Hội An ăn một món ngon phải để thưởng thức đúng vị quê hương mình. Ăn no bụng rồi thì người Hội An phải nhấm nháp chút cà phê đắng nữa nghen! Uống cà phê ngắm cảnh đẹp phố cổ thì đúng là khách du lịch rồi, vậy chớ người Hội An uống cà phê ra sao? Họ thường tìm đến quán quen, như Lạc Viên chẳng hạn. Đây là một quán lâu đời, rất đông khách nhưng hôm nào cũng chỉ mở bán đến 10 giờ sáng thôi, không cà kê cả ngày!

Lạc Viên nằm trong một căn nhà cũ, mở toàn nhạc xưa, người sành nhạc cho rằng chủ quán rất có gu thưởng thức nghệ thuật. Ở trong không gian ấy thi vị lắm. Bạn sẽ có dịp được nghe lóm những người trí thức Hội An, những giáo chức, những nghệ sĩ chuyện trò. Từ chuyện đời, chuyện văn, chuyện nhạc cho đến từng mẩu chuyện cỏn con nơi con phố nhỏ này.

alt

Đọc đến đây, nếu bạn đọc là nam xin bỏ qua, nhưng nếu là các bạn nữ, chúng tôi mách thêm một thú vui tao nhã khác của người Hội An nữa. Đó là thói quen gội đầu thư giãn trong chợ. Tại sao phải là chợ? Vì chợ tuy không sang như các salon hay tiệm làm tóc lớn, nhưng chỉ gội đầu ở chợ mới thật đã, thật thích. Từng gàu nước giếng mát lạnh xua hết cả mệt mỏi cho các bà, các chị. Cứ thế ngả lưng trên tấm phản gỗ, đánh một giấc trưa ngon lành. Khi dậy thì đầu tóc đã sạch sẽ, thơm lừng hương bồ kết, tinh thần không còn gì thoải mái hơn. Đó, làm người Hội An sành điệu là vậy!

alt

Để làm người Hội An trong một ngày, chúng tôi khuyên bạn nên lưu trú với hình thức homestay. Nghĩa là ở trong nhà của một gia đình địa phương, cùng họ đi chợ, nấu bữa ăn gia đình…, đến chiều lại cùng nhau đi tắm biển. Ở Hội An, có lẽ vì không có quá nhiều hình thức giải trí khác, vậy nên sau một ngày làm việc mệt mỏi, các gia đình vẫn thường rủ nhau đi tắm biển như thế. Du khách hay chọn bãi biển Cửa Đại hoặc An Bằng, nhưng người dân địa phương thì chuộng bãi tắm Hà My hơn. Tuy hơi xa phố cổ một chút (khoảng 7km) nhưng bãi tắm này nước biển trong veo, còn rất hoang sơ và yên tĩnh. Khi tắm thỏa thích xong, cả nhà có thể ngồi lại gọi một ký ghẹ hay đĩa mực tươi rói, thố nghêu và đĩa cơm hải sản. Vậy là đầm ấm, sum vầy. Thật vậy, khi đến một nơi nào đó mà được ở trong nhà người dân địa phương, hòa cùng nếp sống và thói quen của họ mới có thể phần nào hiểu được một vùng đất, một địa danh.

alt

Hành trình thử làm người Hội An một ngày có lẽ sẽ để lại nhiều dấu ấn đối với bất kỳ ai. Một Hội An thật khác, chứ không phải là thành phố du lịch chuyên nghiệp. Ở góc nhìn này, Hội An này có phần bình dị, sâu lắng hơn nhưng cũng thú vị vô cùng. Du lịch vốn là thế, đôi khi chúng ta chọn du lịch để nghỉ ngơi, để thăm thú, và có khi đi du lịch để biết thêm, hiểu thêm và yêu thêm một nơi chốn nữa.

Bảo Ngân/Duyên dáng Việt Nam