Một mồi lửa mới

NHẬT ĐĂNG 4/2/2021 9:00 GMT+7

TTCT – Luật hải cảnh mới của Trung Quốc bị nhận xét đi ngược lại luật pháp quốc tế, cũng như đầy những định nghĩa mơ hồ về phạm vi và điều kiện cho phép sử dụng vũ lực. Điểm đáng sợ chính nằm ở chỗ này.

Ủy ban thường vụ Đại hội Đại biểu nhân dân toàn quốc Trung Quốc ngày 22-1 thông qua Luật hải cảnh sửa đổi. Giới quan sát tập trung vào thay đổi cốt lõi của luật này: cho phép cảnh sát biển Trung Quốc sử dụng vũ khí đối với tàu nước ngoài.

Mơ hồ và nguy hiểm

Luật hải cảnh Trung Quốc gồm 11 chương, tổng cộng 84 điều, và có hiệu lực thi hành từ ngày 1-2-2021. Trước đó, dự thảo luật sửa đổi này đã trải qua giai đoạn thăm dò, lấy ý kiến công chúng tới ngày 3-12-2020.

Trong chương VI, quy định về “Sử dụng vũ khí và cảnh giới”, cảnh sát biển Trung Quốc có thể sử dụng vũ khí khi ép tàu bè dừng di chuyển và kiểm tra, cưỡng chế, xua đuổi…

Dự thảo luật cũng mở rộng quyền sử dụng vũ khí trên tàu hoặc trên không cho tàu hải cảnh Trung Quốc trong ba trường hợp khác, gồm tình huống thực hiện các nhiệm vụ chống khủng bố trên biển hoặc khi đối phó với các vụ bạo lực hàng hải nghiêm trọng, và khi “tàu và máy bay chấp pháp bị tấn công bằng vũ khí hoặc phương thức nguy hiểm khác”.

Luật này là nhằm giúp bảo vệ hiệu quả “các quyền lợi trên biển, an ninh, và chủ quyền quốc gia”, theo lời Ủy viên trưởng Ủy ban Thường vụ Quốc hội Trung Quốc Lật Chiến Thư.

Đây là diễn biến mới nhất phản ánh mối lo ngại từ giới quan sát về việc Trung Quốc “nâng cấp” hải cảnh, trang bị cho lực lượng cảnh sát biển này nhằm đảm bảo công tác “làm luật” trên biển.

Trao đổi với Tuổi Trẻ Cuối Tuần, PGS.TS Vũ Thanh Ca – nguyên vụ trưởng Vụ Hợp tác quốc tế và khoa học công nghệ, Tổng cục Biển và hải đảo Việt Nam, hiện đang làm việc tại ĐH Tài nguyên và môi trường Hà Nội – lưu ý rằng vào năm 2018, lực lượng hải cảnh Trung Quốc đã được chuyển từ Tổng cục Hải dương Trung Quốc sang Cảnh sát vũ trang Trung Quốc. “Từ khi thành lập vào năm 2013 tới nay, hải cảnh Trung Quốc đã hoạt động mạnh mẽ trên Biển Đông, nhiều lần chủ động đâm chìm các tàu cá Việt Nam và một số nước xung quanh Biển Đông khác, và là đối tượng chỉ trích của nhiều quốc gia xung quanh Biển Đông cũng như nhiều quốc gia ngoài khu vực Biển Đông”, ông nói.

Nhận định này cũng diễn tả sự thật rằng Trung Quốc đang luật hóa một thứ mà họ đã làm từ lâu.

Theo GS Jay Batongbacal – giám đốc Viện các vấn đề hàng hải và luật biển thuộc Đại học Philippines, quyết định thông qua luật này nằm trong các nỗ lực lâu nay của Trung Quốc nhằm áp đặt một cách từ từ trên Biển Đông.

Còn Gregory Poling – giám đốc Sáng kiến Minh bạch hàng hải (AMTI), Mỹ – nhận xét rằng cũng như toàn bộ các luật hàng hải khác của Trung Quốc, nội dung bản dự thảo luật lần này được viết rất mơ hồ, áp dụng với “các vùng biển có quyền tài phán” của Trung Quốc, vốn là một cụm từ vô nghĩa.

Luật Trung Quốc mâu thuẫn luật quốc tế

Điểm đáng chú ý là luật này của Trung Quốc mâu thuẫn hoàn toàn với tinh thần Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật biển (UNCLOS) 1982 mà nước này là một thành viên.

 

Mỹ đã hiện diện nhiều hơn ở Biển Đông, nhưng Trung Quốc vẫn tiếp tục các động thái khiêu khích mới. Ảnh: Asia News

 

Mấu chốt nằm ở thực tế “vùng biển có quyền tài phán” mà Luật hải cảnh Trung Quốc đề cập là khu vực chắc chắn gây tranh cãi. Hiện Trung Quốc gần như đơn phương tuyên bố chủ quyền với phạm vi gần hết Biển Đông.

Nhiều nước cả trong lẫn ngoài khu vực đều phản đối tuyên bố “đường lưỡi bò” của Bắc Kinh, Tòa trọng tài ở The Hague cũng đã tuyên, vậy chuyện gì sẽ xảy ra nếu cảnh sát biển Trung Quốc “chấp pháp” tại vùng nước tranh chấp hoặc thậm chí vùng đặc quyền kinh tế (EEZ) của nước khác?

TS Lê Hồng Hiệp – Viện nghiên cứu Đông Nam Á Yusof Ishak (ISEAS), Singapore – đặt vấn đề rằng liệu Trung Quốc có thực thi luật tại các thực thể nước này chiếm đóng phi pháp ở Trường Sa hay Hoàng Sa không.

“Hiện theo quy định luật pháp quốc tế, nhất là phán quyết của Tòa trọng tài năm 2016, thì Trung Quốc không có cơ sở pháp lý để yêu sách các vùng biển này. Vì vậy, nếu Trung Quốc sử dụng vũ lực chống lại tàu thuyền nước khác trong các vùng biển này, đó sẽ là hành vi vi phạm luật pháp quốc tế, ngăn cản tự do hàng hải và tạo ra sự đe dọa nghiêm trọng với hòa bình, an ninh và ổn định khu vực” – ông nói.

Trong khi tàu chấp pháp trên biển theo luật quốc tế sẽ được phép sử dụng vũ lực trong một số trường hợp nhất định, việc dùng vũ lực không được cho phép nếu điều đó phục vụ mục đích cưỡng chế thực thi các tuyên bố chủ quyền phi pháp.

UNCLOS cũng quy định các quốc gia ven biển cần ban hành luật phù hợp với công ước này để quản lý vùng biển thuộc quyền tài phán quốc gia của mình. Như vậy, Luật hải cảnh của Trung Quốc về bản chất là sự hợp thức hóa để nước này tiếp tục đứng ngoài vòng pháp luật quốc tế, cụ thể là UNCLOS 1982.

“Đặc biệt, hoạt động của lực lượng hải cảnh Trung Quốc được nhiều chính phủ và học giả nước ngoài diễn giải là hung hăng, bạo lực và trái với các quy định của luật pháp quốc tế. Trên nhiều diễn đàn quốc tế, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc cũng như nhiều học giả nước này luôn bào chữa rằng lực lượng hải cảnh cũng như các lực lượng vũ trang khác của Trung Quốc hoạt động theo luật Trung Quốc. Việc thông qua Luật hải cảnh lần này của Trung Quốc về mặt thực chất là củng cố luận điểm này” – PGS.TS Vũ Thanh Ca nói.

Mức độ trắng trợn mới

Trung Quốc tới nay vẫn ngó lơ phán quyết năm 2016 nêu trên, đồng nghĩa Bắc Kinh vốn hiểu rõ những động thái như lần này của họ sẽ vấp phải sự phản đối từ quốc tế, nhưng không coi sự phản đối đó ra gì. Luật hải cảnh mới càng vô lý càng cho thấy Trung Quốc đang hung hăng hơn trong việc triển khai chiến lược chiếm trọn Biển Đông, một cách công khai hơn và hung hãn hơn.

Phân tích với Tuổi Trẻ Cuối Tuần, ông Poling chỉ ra rằng luật mới không hề xa lạ, vì bản thân các nước khác cũng có quy định cho phép lực lượng chấp pháp biển sử dụng vũ khí khi cần.

Nhưng động thái của Trung Quốc nguy hiểm ở hai điểm: “Thứ nhất, luật này có vẻ trao thêm sự tự do cho các sĩ quan Trung Quốc nhằm xác định thời điểm và cách thức sử dụng vũ lực có thể gây chết người. Thứ hai, nó có phạm vi thực thi bao phủ toàn bộ các vùng nước mà Trung Quốc cho là họ có quyền tài phán ở Biển Đông. Đây là thực trạng nguy hiểm cho các cuộc va chạm với Việt Nam hay Indonesia”.

Đồng thời, theo phân tích của TS Zach Abuza tại ĐH Chiến tranh quốc gia Mỹ, một chuyên gia an ninh Đông Nam Á, Trung Quốc sẽ tiếp tục chiến thuật “vùng xám”, giữ tình hình dưới ngưỡng chiến tranh, và hiểu rõ lực lượng cảnh sát biển của mình là một công cụ lợi hại trong chiến thuật này. Tuy nhiên, khi Bắc Kinh đặt cho cảnh sát biển một “ngưỡng vũ lực chết người” thấp hơn, chắc chắn khả năng gia tăng bạo lực sẽ cao hơn.

Trong các trao đổi với Tuổi Trẻ Cuối Tuần, hầu hết chuyên gia đều nhận định các quốc gia ven Biển Đông, khu vực biển Hoa Đông và các cường quốc trên thế giới sẽ khó lòng chấp nhận cách “làm luật” của Trung Quốc.

Các nước xung quanh cũng đã có những động thái phản ứng. Nhật Bản tuần trước gửi công hàm lên Liên Hiệp Quốc bác bỏ tuyên bố chủ quyền sai trái của Trung Quốc trên Biển Đông. Mới hôm 23-1, Mỹ điều tàu sân bay Theodore Roosevelt cùng các tàu trong nhóm tác chiến vào Biển Đông nhằm thực hiện tuần tra tại các khu vực được đảm bảo quyền tự do hàng hải trên Biển Đông theo các quy định của luật pháp quốc tế.

Tuy nhiên, cũng phải nhìn nhận rằng trong suốt những năm qua, các bên quan tâm đã không ngăn chặn được mưu đồ lấn dần từng bước để độc chiếm Biển Đông từ phía Trung Quốc.

Hành động theo hướng “kiên nhẫn chiến lược” của trào tổng thống Mỹ Barack Obama không ngăn được Trung Quốc quân sự hóa Biển Đông. Ông Obama thậm chí còn bị nhiều ý kiến cho rằng đã không đủ mạnh mẽ để bảo vệ đồng minh Philippines trong vụ Trung Quốc chiếm quyền kiểm soát bãi cạn Scarborough năm 2012.

Tương tự, tổng thống Donald Trump tỏ thái độ cứng rắn với Trung Quốc bằng các đợt tuần tra “tự do hàng hải” (FONOPs) dày đặc, gửi công hàm lên Liên Hiệp Quốc, trừng phạt công ty Trung Quốc tham gia hoạt động ở Biển Đông…, nhưng Bắc Kinh vẫn tiếp tục thực hiện những bước đi cả chiến lược và chiến thuật hòng biến Biển Đông thành “ao nhà”.

Chính vì vậy, vấn đề lớn nhất đặt ra cho Biển Đông và các vùng biển liên quan lúc này là sự thống nhất của các bên cho một cách tiếp cận mới với Trung Quốc.

Trong trường hợp này, luật mới của Trung Quốc vô tình có thể là chất xúc tác cho hành động đó, hoặc ít nhất cũng “cho tất cả các nước láng giềng một lý do chính đáng để giả định luật mới này là một công cụ gây hấn”, nói theo ông Poling. ■

Hoàn toàn đi ngược UNCLOS 1982

“Cần chú ý rằng quy định của luật Trung Quốc trái với UNCLOS, đơn cử quy định tàu quân sự nước ngoài phải xin phép khi đi qua lãnh hải. Luật hải cảnh lần này còn nghiêm trọng hơn ở chỗ cho phép tàu hải cảnh Trung Quốc “trục xuất” tàu quân sự và tàu chính phủ nước ngoài hoạt động trong vùng biển thuộc quyền tài phán của Trung Quốc.

Ngay cả trong vùng đặc quyền kinh tế của Trung Quốc xác lập theo UNCLOS, các quy định này đã trái với UNCLOS và nguy hiểm. Đối với tuyên bố chủ quyền và quyền tài phán sai trái của Trung Quốc trên hầu như toàn bộ Biển Đông, các quy định này càng nguy hiểm hơn. Luật này sẽ biến tàu thuyền của các quốc gia ven biển hoạt động hợp pháp trong vùng biển của mình xác lập theo UNCLOS thành các hoạt động bất hợp pháp [theo diễn giải của Trung Quốc], và là đối tượng để lực lượng hải cảnh Trung Quốc tấn công” – PGS.TS Vũ Thanh Ca

Các nước khác đều hiểu rõ bản chất Trung Quốc vốn không quan tâm tới pháp quyền. Trước đây họ đã làm thế, và giờ họ sẽ tái diễn điều đó theo những cách khác nhau

TS Zach Abuza 

(ĐH Chiến tranh quốc gia Mỹ)

Bốn sứ mệnh của giáo dục đại học

BÙI THỊ MINH HỒNG 2/2/2021 18:00 GMT+7

TTCT – Giáo dục, đặc biệt là giáo dục đại học, đóng vai trò quyết định với chất lượng nguồn nhân lực của một xã hội. Việc coi giáo dục là lĩnh vực then chốt để đầu tư đồng thời là động lực chính cho sự phát triển đất nước đã được nhắc đi nhắc lại qua nhiều kỳ Đại hội Đảng. Đại hội XIII cũng không là ngoại lệ; có khác biệt chăng chỉ là cần phải nhấn mạnh hơn khi chưa bao giờ Việt Nam đứng trước một thời cơ thay đổi về chất với nền kinh tế lớn như hiện giờ.

Dự thảo Văn kiện Đại hội Đảng XIII nhấn mạnh: “Coi giáo dục – đào tạo, khoa học, công nghệ và đổi mới sáng tạo là nền tảng quan trọng và là động lực chủ yếu cho phát triển đất nước”.

Văn kiện, trong phần “Khoa học, công nghệ và đổi mới sáng tạo chưa thực sự trở thành động lực để nâng cao năng suất lao động, năng lực cạnh tranh, thúc đẩy phát triển kinh tế – xã hội”, cũng thừa nhận: “Hiệu quả nghiên cứu khoa học, công nghệ và ứng dụng kết quả nghiên cứu chưa cao.

Năng lực nghiên cứu ứng dụng của các viện nghiên cứu, trường đại học còn khiêm tốn”; đồng thời đặt mục tiêu: “Đẩy nhanh thực hiện đổi mới căn bản, toàn diện và nâng cao chất lượng giáo dục, đào tạo, trọng tâm là hiện đại hóa và thay đổi phương thức giáo dục, đào tạo, nhất là giáo dục đại học, giáo dục nghề nghiệp. Chú trọng đào tạo nhân lực chất lượng cao, phát hiện và bồi dưỡng nhân tài; có chính sách vượt trội để thu hút, trọng dụng nhân tài, chuyên gia cả trong và ngoài nước”.

Có thể thấy việc tư duy lại về chính sách giáo dục đại học cũng như vai trò và sứ mệnh của bậc giáo dục đặc biệt này trong sự phát triển của đất nước đang là đòi hỏi khẩn thiết.

TTCT xin chia sẻ tầm nhìn của tiến sĩ Bùi Thị Minh Hồng, phó giáo sư về quản lý giáo dục đại học Bath, Vương quốc Anh, giám đốc Mạng lưới giáo dục (Edunet) của Tổ chức Khoa học và chuyên gia Việt Nam toàn cầu (AVSE Global).

Gần đây, tôi tham gia chấm và dẫn dắt vài đội trong hai cuộc thi công nghệ: Hack4Growth/Covid Endgame của AVSE Global, và Hackathon 2020 do Bộ KH&CN cùng Khu công nghệ cao Hòa Lạc tổ chức.

Khi gặp lại qua mạng một số sinh viên trong nước tham gia các cuộc thi này, các bạn đã thực sự mang lại cho tôi, một người nghiên cứu về giáo dục đại học, niềm vui và hi vọng về giáo dục đại học nước nhà.

Nhưng VN vẫn còn một quãng đường dài, cần sự sáng tạo và chuyển biến mạnh mẽ hơn nữa thì mới theo kịp được giáo dục đại học của Malaysia, Hong Kong hay Singapore.

Bốn sứ mệnh

Để đón chào thập kỷ mới đang tới, với rất nhiều cơ hội cho đất nước nói chung và giáo dục đại học VN nói riêng, tôi hi vọng các trường đại học và sinh viên VN nhận thức tốt hơn về sứ mệnh của mình trước những thách thức khó lường của thế giới.

 

Giáo dục đại học không thể chỉ là giảng dạy. Ảnh: Meltwater

 

Sứ mệnh đầu tiên của các đại học chính là giáo dục. Tư tưởng của nhà khoa học và giáo dục lỗi lạc người Đức Wilhelm von Humboldt về một trường đại học hợp nhất giảng dạy và nghiên cứu để cung cấp cho sinh viên một nền giáo dục con người trọn vẹn dẫn tới sự thành lập Đại học Berlin vào năm 1810.

Humboldt tới nay được coi là cha đẻ của các đại học hiện đại lấy nghiên cứu làm trọng tâm và nghiên cứu trở thành sứ mệnh thứ hai của giáo dục đại học. Dần dần, các trường đại học nghiên cứu hàng đầu đi từ nghiên cứu sang khám phá và phát minh.

Tới gần đây, xuất hiện sứ mệnh thứ ba của giáo dục đại học: chuyển giao công nghệ/dịch vụ. Cội rễ của sứ mệnh này là từ Đạo luật Bayh-Dole (Đạo luật Sửa đổi Luật Nhãn hiệu và Sáng chế của Mỹ năm 1980) giúp chính phủ Mỹ quản lý những sáng chế được phát triển từ nguồn ngân sách nghiên cứu của chính phủ dành cho các trường đại học và viện nghiên cứu.

Sứ mệnh này hình thành từ mối quan hệ phụ thuộc lẫn nhau giữa khoa học, phát minh công nghệ và chính sách của chính phủ trong sự chuyển đổi tiến tới nền kinh tế tri thức.

Các học giả ở Đại học Công nghệ Massachusett và Đại học Stanford sau này gọi sứ mệnh thứ ba là đại học khởi nghiệp (entrepreneurial universities) – MIT và Stanford cũng là nơi đã đào tạo ra nhiều nhà công nghệ – khởi nghiệp hàng đầu ở Mỹ khi kết hợp nghiên cứu, khởi nghiệp và đào tạo.

Cơn bão khởi nghiệp từ Mỹ nhanh chóng lan ra toàn cầu, tạo ra hàng triệu việc làm và hàng ngàn phát minh sáng chế công nghệ.

Tuy nhiên, sau gần 40 năm phát triển, sứ mệnh thứ ba vấp phải nhiều sự chỉ trích.

Sự phát triển quá tập trung vào những ngành STEM (khoa học, công nghệ, kỹ thuật và toán học) dẫn đến sự đánh đổi, nhiều ngành nhân văn bị bỏ bê vì nguồn lực các trường có hạn; hoặc phong cách quản lý theo hướng doanh nghiệp, đóng cửa các ngành học không tạo lợi nhuận, vắt kiệt nguồn lực con người thay vì phát triển môi trường học thuật tự do và sáng tạo.

Sứ mệnh thứ ba cũng đe dọa văn hóa mở vốn là truyền thống của khoa học. Việc khẳng định quyền sở hữu trí tuệ đe dọa tính hiệu quả và logic kinh tế của kiến thức khoa học phổ thông.

Thêm nữa, đào tạo khởi nghiệp mà không đào tạo đạo đức kinh doanh và các giá trị cá nhân có thể dẫn tới sự tận diệt với thế giới vì giá trị kinh tế được đưa ra làm thước đo chính, thậm chí là duy nhất, để đánh giá thành công của một người.

Những quan ngại trên dẫn tới sự ra đời của sứ mệnh thứ tư cho giáo dục đại học: đồng kiến tạo vì sự bền vững. Sứ mệnh này đề cao hợp tác để cùng sáng tạo, chuyển đổi và phát triển bền vững.

Bốn sứ mệnh này của giáo dục đại học liên tục phát triển và thích ứng với thay đổi của thế giới, cùng tồn tại, làm tiền đề và động lực cho nhau để các trường đại học phát triển.

Hai chương trình

Sự phát triển của các trường đại học hiện đại trong suốt chiều dài lịch sử luôn cần những cú hích từ xã hội và một vài trường tiên phong. Tôi xin kể về hai chương trình của hai đại học, một rất xa và một ở gần VN, để minh họa.

Chương trình thứ nhất là dự án làm nông nghiệp thân thiện với khí hậu (Climate Friendly Farming – CFF) của các nhà khoa học và chuyên gia trong lĩnh vực kỹ thuật sinh học, nông nghiệp bền vững, tài nguyên thiên nhiên, thổ nhưỡng, động vật, thực vật, lập trình, và kinh tế học trong và ngoài Đại học Washington State phối hợp với nhau và với cộng đồng nông nghiệp địa phương.

 

Chương trình CFF là minh chứng cho thành công trong hợp tác giữa trường đại học và cộng đồng ở Mỹ. Ảnh: salon.com

 

Họ khởi sự với dự án nghiên cứu 5 năm nhằm tìm hiểu mối liên hệ giữa biến đổi khí hậu, phát thải khí nhà kính và nông nghiệp trong nỗ lực giảm phát thải khí nhà kính trong nông nghiệp, cải thiện quá trình hấp thụ carbon trong đất và phát triển năng lượng sinh học và các sản phẩm sinh học từ nông nghiệp để bù đắp cho quá trình đốt carbon nhiên liệu hóa thạch vào năm 2003.

Kết quả của chương trình là nhóm đã đánh giá được và lập mô hình phát thải trực tiếp CO2, CH4 và N2O từ các cách thức quản lý nông nghiệp; đánh giá tác động của việc làm nông nghiệp như làm đất, luân canh cây trồng, quản lý tàn dư… với sự hấp thụ carbon trong đất; đánh giá các hệ thống cây trồng thay thế, bao gồm cả cây trồng năng lượng sinh học; phát triển hệ thống hỗ trợ quyết định để quản lý nitơ chính xác; phát triển và đánh giá công nghệ phân hủy kỵ khí với chất thải chế biến từ sữa và thực phẩm; phát triển các công nghệ thu hồi chất dinh dưỡng cho các chất thải hữu cơ; và hỗ trợ phát triển chính sách công cho các phương pháp canh tác thân thiện với khí hậu.

Nhóm nghiên cứu đã xin thêm được kinh phí để chuyển giao công nghệ cho địa phương hai năm sau đó. Dự án đã giúp nông dân địa phương chăn nuôi bò sữa, canh tác ngũ cốc trên vùng đất khô và rau màu theo hướng nông nghiệp bền vững nhằm giảm thiểu biến đổi khí hậu.

Tất nhiên, để có được một chương trình nghiên cứu liên ngành – đa ngành và chuyển giao công nghệ lớn như vậy về mảng nông nghiệp là điều vẫn còn quá xa so với nguồn lực của các đại học VN.

Chương trình thứ hai, gần chúng ta hơn, là Sáng kiến Khát vọng xanh & hành động sáng tạo, tức Sáng kiến Gaia (Green Aspirations & Innovative Actions), mở đường cho một tương lai bền vững của Hong Kong, được phát động năm 2012.

Đây là một dự án cộng đồng 5 năm của Đại học Thành phố của Hong Kong với các khoản tài trợ hơn 80 triệu đôla Hong Kong (10,3 triệu đôla Mỹ) từ quỹ từ thiện của Câu lạc bộ Jockey Hong Kong.

Chương trình này có đối tác là các trường học và tổ chức phi chính phủ với mục tiêu thúc đẩy bảo tồn và bền vững môi trường ở địa phương, thông qua giáo dục công chúng và giảm thiểu carbon bằng những hoạt động thực tiễn.

Lấy ví dụ, “Dự án giảm thiểu carbon” giúp 37 trường học và hai tổ chức phi chính phủ ở Hong Kong nâng cấp các cơ sở tiết kiệm năng lượng, làm giảm lượng khí thải carbon hơn 540 tấn và giảm tiêu thụ điện 1 triệu kWh mỗi năm, tương đương hơn 1,2 triệu đôla Hong Kong.

Hai chương trình tôi vừa nêu có một số đặc điểm chung: trường đại học kết hợp với nhiều kênh khác nhau để phản ứng có hệ thống và toàn diện với thách thức địa phương; quản lý tri thức là kênh quan trọng để tạo ra và khuếch tán tri thức nhằm xây dựng các cơ chế thúc đẩy sự thay đổi bền vững; một kênh thực nghiệm kỹ thuật mang tính xã hội là yêu cầu tiên quyết; và cuối cùng, chuyển giao công nghệ và phát triển kinh tế phải gắn với nhau.■

Nhìn vào giáo dục đại học VN, có thể thấy chúng ta đang mất quá nhiều thời gian cho sứ mệnh thứ nhất (đào tạo).

Ngay trong sứ mệnh này, ảnh hưởng của lối học khoa cử khiến quá trình chuyển đổi trọng tâm giáo dục từ người dạy sang người học vẫn còn chậm chạp, đặc biệt là ở các đại học công.

Sứ mệnh thứ hai (nghiên cứu) đã phát triển hơn trong một thập kỷ qua, nhưng còn dừng ở mức để tham gia các cuộc đua xếp hạng, thay vì những nghiên cứu thực sự có ảnh hưởng hoặc tính ứng dụng cao.

Sứ mệnh thứ ba (khởi nghiệp) được phát triển trong vòng 5 năm trở lại đây do sự trở về của các du học sinh, chính sách đầu tư nhân tài của các thành phố lớn, cũng như sự tiếp xúc ngày càng sâu rộng với thế giới bên ngoài nhưng vẫn còn rất nhiều cơ địa phát triển.

Còn sứ mệnh thứ tư có lẽ mới ở bước chập chững ban đầu. Thực tế là chúng ta vẫn chưa có một đại học tiên phong, dù chỉ nói trong khu vực Đông Nam Á, ở những lĩnh vực cụ thể, hay một trường nổi bật vì sự đồng kiến tạo và phát triển bền vững ở ngay địa phương mà họ đang hoạt động.

Ăn miếng hữu cơ: Vì sao đắt thế?

 3/2/2021 6:00 GMT+7
PHẠM PHONG (*)
TTCT – Thực phẩm hữu cơ có những lý do để đắt. Có người chấp nhận cái đắt ấy, có người không…

Thu hoạch rau diếp trồng theo kiểu organic tại trang trại Earthbound Farms (California, Mỹ). Quy trình bắt đầu từ trước bình minh, kết thúc vào giữa ngày để giữ rau tươi nhất có thể. Nông dân đi trước máy thu hoạch để dò các vật cản. Rau được thổi khí để làm sạch đất hay các tạp chất khác trước khi đưa vào xe tải đông lạnh. Máy thu hoạch có thể thu được 4,5 tấn rau mỗi giờ mà chỉ cần 12 người; quy trình này trước đó cần cả ngày với 40 người mới xong. -Ảnh: National Geographic

Nuôi trồng hữu cơ: cầu kỳ hơn ta tưởng

Trong tâm trí nhiều người, nuôi trồng hữu cơ là những mảnh vườn xinh xinh, gà ăn thóc, heo ăn cám, cây trồng không phun thuốc, rau quả tuy còi còi nhưng ngọt lịm…

Trên thực tế, những nông trại hữu cơ thường rất lớn mới bõ công làm, và theo định nghĩa, nuôi trồng hữu cơ không phải chỉ loanh quanh với việc KHÔNG dùng thuốc trừ sâu, thuốc diệt cỏ, kháng sinh, hormone và những thứ biến đổi gene.

Về mặt lý tưởng, đó là một quy trình có tính tổng thể, làm sao cho năng suất tốt nhất mà vẫn không làm mất chất đất và ô nhiễm nước; những chất liệu và nguồn lực dùng cho quy trình ấy được tái sử dụng đến tối đa; cỏ cây không hóa chất và kích thích lớn nhanh như thổi; gia súc gia cầm cũng phải “tự nhiên”, không phải là từ nhân giống, biến đổi gene…, tất cả được chăn nuôi một cách hữu cơ với thức ăn cũng phải hữu cơ nốt.

Tóm lại là tạo ra một hệ thống nuôi trồng bền vững dài lâu, hài hòa với môi trường. Từ vật nuôi, cây trồng đến con người và những sinh vật “tiểu tốt li ti” trong hệ sinh thái ấy đều sống được hòa bình với nhau, cùng nhau kiếm ra tiền. Mô hình “thần tiên” ấy hóa ra lại là… rất khó.

Một thí dụ về cái khó bó cái tốt

Trong một bài báo, Rachel Cernansky nói hiểu về nông nghiệp, dù là hữu cơ hay “thông thường”, tức phải hiểu về cỏ, là thứ khiến những người làm nông đôi khi muốn chọn ngả này mà buộc phải theo ngả khác.

Trước kia, sau thu hoạch, người nông dân thường xới đất để làm đất tơi và diệt mầm cỏ. Nhưng hóa ra lợi bất cập hại: xới đất khiến đất bị thoái hóa, hệ sinh thái tự nhiên trong lòng đất vừa mới hình thành đã bị xáo trộn, các khoảng trống để lưu thông khí và nước bị phá vỡ, đất bị phơi ra với nắng và gió làm bạc màu, dinh dưỡng trôi đi.

Xới đất còn khiến các vi sinh vật tăng hoạt động: chúng lao vào phân hủy chất hữu cơ trong đất, giải phóng carbon dự trữ thành “khí nhà kính” carbon dioxide.

Thuốc diệt cỏ ra đời giúp nhà nông thông thường không phải xới đất nữa. Họ chỉ cần phun thuốc. Nhưng mâu thuẫn lớn đặt ra với những người không chịu dùng thuốc: xới đất hay không xới đất đây? Không xới đất thì chết với cỏ. Xới đất thì diệt được cỏ nhưng làm hại đất… Nhà nông hữu cơ đành phải tiếp tục xới đất, và thế là cả hai phe hữu cơ lẫn thông thường cùng gây hại như nhau: bên xới đất và bên phun thuốc.

Trước điều trớ trêu ấy, trong phái hữu cơ có người ra tay nhổ cỏ nhưng không xuể, đốt cỏ thì làm mặn đất, dùng plastic che để ngăn cỏ mọc thì xong xuôi lại tống ra môi trường cơ man rác thải nhựa.

Phủ nhựa ngăn cỏ mọc. Ảnh: nationalgeographic

Có người chu đáo hơn, dùng máy tuốt xong hạt thì để lại cả cây cả rễ cho cấu trúc đất không bị vỡ, rồi thả bò vào gặm. Bò giẫm đạp suốt một thời gian, cỏ không lên nổi, vậy là không hại gì, nhưng tìm người chăn bò đâu ra giờ?

Diệt cỏ kiểu “hữu cơ” khó quá, đã có người thủ sẵn suy nghĩ nếu không xong sẽ quay về kiểu thông thường. Nhưng rồi chỗ trú ẩn đó cũng không còn nữa khi xuất hiện nhiều “siêu cỏ”, dùng hóa chất nào cũng không diệt nổi.

Tim Raile – một người trồng lúa mì theo lối thông thường ở Kansas, nói rằng suốt chục năm nay phương pháp không-xới-đất-chỉ-phun-thuốc của anh rất hiệu quả.

Nhưng dần dà đây đó sống sót vài bụi cỏ, cỏ mẹ nảy cỏ con, và cuối cùng lan khắp cánh đồng, lan khắp một vùng. Tim Raile phun thêm thuốc, cỏ dại chịu lùi một bước để lại tiến thêm ba bước. Cuối cùng, dù cho lượng glyphosate dùng nhiều đến đâu, cỏ cũng không chết.

Tim Raile đành chuyển qua canh tác hữu cơ. Nhưng một nhà nông hữu cơ sẽ cần tới ba đầu và sáu tay để làm cho hết việc. Nhiều người theo đuổi canh tác hữu cơ khi còn trẻ nhưng sau chục năm, lúc tuổi đã già, đành phải quay về với kiểu cách thông thường do không tìm ra người phụ mình bắt sâu, nhổ cỏ.

Và đó cũng chính là thứ góp phần khiến các sản phẩm hữu cơ có giá đắt hơn nhiều so với các sản phẩm thường.

Vì sao chúng đắt?

Mở đầu một bài viết trên Daily Meal, tác giả nói người ta thường sẽ nghĩ thực phẩm hữu cơ đáng ra phải rẻ hơn thực phẩm thông thường vì không tốn tiền thuốc, tiền phân, không tốn tiền kháng sinh với hormones… Tuy nhiên trên thực tế, thực phẩm hữu cơ lại đắt hơn, có khi đến gấp đôi, gấp ba thực phẩm thường. Có một số lý do để chúng đắt, đó là:

1. Không hóa chất = tốn nhiều công và thời gian.

2. Cung không đủ cầu: ngày càng nhiều người thích dùng nông sản hữu cơ nhưng đất để canh tác kiểu này chỉ chiếm có 0,9% tổng diện tích đất canh tác trên toàn thế giới, sản lượng lại kém so với canh tác thông thường.

3. Bón phân đắt tiền hơn: không dùng phân hóa học, các nhà nông hữu cơ bón bằng các loại phân hữu cơ, rất tốn công và khiến giá thành tăng.

4. Luân canh cây trồng: thay vì dùng thuốc diệt cỏ hay xới đất, sau mỗi vụ thu hoạch, nhà nông hữu cơ phải giữ cho đất khỏe bằng cách trồng bù một số cây bao phủ để trả lại nitơ cho đất, cắt đứt chu trình sâu bọ và cỏ dại, chuẩn bị đất cho mùa sau. Thời gian ấy coi như không thu được mấy tiền, chỉ tốt cho đất.

Điều này rất khác với nhà nông thông thường vốn tận dụng đất đến tối đa thời gian, thí dụ trồng liền tù tì các vụ dâu tây chứ không chịu xen vào trồng cải để trừ nấm và cho đất nghỉ, vì dâu tây thì bán được nhiều tiền chứ cải chẳng thu được bao nhiêu.

5. Chi phí xử lý sau thu hoạch cao hơn: Để tránh nhiễm khuẩn chéo, nông sản hữu cơ sau thu hoạch phải tách riêng ra, không chung đụng với loại thông thường. Trang trại hữu cơ thường ở nơi xa xôi hơn trang trại thông thường. Số lượng nông sản thu được cũng ít hơn loại thường nên tiền lưu kho, bảo quản, chuyên chở khi cộng lại chia ra đều đắt hơn.

6. Thiệt hại nhiều hơn: nhà nông hữu cơ không dùng thuốc trừ sâu và kháng sinh trong nuôi trồng, do đó rau củ bị sâu ăn nhiều, vật nuôi dễ đau ốm hơn. Khi thu hoạch rồi, vì không có thuốc bảo quản, thực phẩm hữu cơ dễ hỏng hơn thực phẩm thường.

7. Hữu cơ lớn chậm hơn: không hormone, không chất kích thích tăng trưởng, cây trồng và vật nuôi sẽ lớn chậm và “còi” hơn loại thông thường.

8. Chi phí để được chứng nhận là hữu cơ khá tốn kém: cơ sở nuôi trồng, kho bãi, dây chuyền chế biến đều phải đáp ứng các tiêu chuẩn bắt buộc. Phải có nhân viên ghi chép sổ sách hằng ngày để có thể trình ra bất kỳ lúc nào cho đoàn kiểm tra.

 

 Cô Savanna Alexandre, đời thứ 5 tiếp quản trang trại Alexandre Family (Mỹ). Trang trại sử dụng chuồng gà di động; mỗi tuần lại di chuyển sang nơi khác để luôn có cỏ tươi. -Ảnh: National Geographic

Đắt thế có mua không?

Rõ ràng ngày càng nhiều người sẵn sàng bỏ nhiều tiền hơn để được dùng nông sản hữu cơ. Năm 1997, doanh số bán lẻ thực phẩm hữu cơ ở Mỹ là 3,6 tỉ USD, đến 2008 là 21,1 tỉ, và đạt 50 tỉ vào năm 2019.

Thế nhưng, rất nhiều người lưỡng lự khi đứng trước một quầy rau siêu thị, phân vân giữa hữu cơ (mà đắt) hay thông thường? Ăn thứ lành mạnh (mà đắt) hay có thuốc trừ sâu? Ăn thứ có vị đậm đà (mà đắt) hay nhạt nhẽo? Ăn thứ hợp thời (mà đắt) hay căn bản? Ăn sạch (mà đắt) hay không sạch? Còn nếu chấp nhận đắt thì cái đắt ấy có “đáng” không?

Một số người sẽ thấy là “đáng” và thậm chí chấp nhận ăn ít rau hơn (miễn vẫn là rau sạch) cho không vượt ngân sách đi chợ. Nhưng nhiều người thì cương quyết nói “không”, và họ có những lý do nghe cũng rất chính đáng để không bỏ (nhiều) tiền mua thực phẩm hữu cơ mà theo họ là đắt đến mức “xa xỉ”.

Họ cho rằng các trang trại hữu cơ lớn cũng vẫn phải dùng thuốc trừ sâu và phân bón, tuy là các loại thuốc hữu cơ nhưng vẫn gây hại cho môi trường, như một báo cáo năm 2010 đã chỉ ra.

Họ thấy rằng do canh tác hữu cơ thường làm với quy mô lớn, cần nhiều máy móc hạng nặng, nên khí thải ra từ máy còn nhiều hơn canh tác nhỏ lẻ thông thường.

Họ cũng dẫn ra nhiều nghiên cứu khác nhau cho thấy mức độ dinh dưỡng trong nông sản hữu cơ với không hữu cơ cũng chẳng có gì chênh nhau lắm.

Và cuối cùng, lập luận “chốt hạ” khiến họ không mua nữa là thực phẩm hữu cơ cũng không ngon gì hơn thực phẩm thường, hoặc nếu có thì cũng quá tinh vi, lưỡi người thường không thể nhận ra!

 

 Tại một nông trại ở Petaluma, California, một chiếc máy kéo phun kaolin lên các lùm olive để chống ruồi dấm. Ảnh: nationalgeographic

Xét cho cùng, tất cả chỉ vì thực phẩm hữu cơ đắt hơn thực phẩm thông thường và đắt hơn nhiều quá. Một ngày nào đó khi khoa học phát triển hơn nữa, khiến chúng có giá bằng thực phẩm thông thường hoặc chỉ đắt hơn một tí, chắc chắn những câu hỏi “Mua?/Không mua?” sẽ không cần đặt ra, và mọi người sẽ chỉ mua những thứ thực-là-hữu-cơ, để vừa tốt cho ta vừa tốt cho trời đất. ■

(*) Tổng hợp và dịch

Gặp “vua” trâu nghe chuyện trâu “vua”

??
HUY THỌ – BÙI LIÊM 12/2/2021 8:00 GMT+7

TTCT – Giữa đồng cỏ mênh mang vùng Hớn Quản (Bình Phước) có cả một gia sản trâu khổng lồ của ông Hai Hưng với khoảng 500 con trâu, trong đó có 42 trâu chọi. Lừng lững trên cỏ xanh bát ngát là Min – ông trâu “vua” nặng 1,3 tấn, vòng ngực lên tới 2,62 mét.

“Ai là người nuôi trâu nhiều nhất Việt Nam?” – tôi mang câu hỏi ấy tới hỏi lãnh đạo Cục Chăn nuôi (Bộ NN&PTNT) và nhận câu trả lời: “Ông Nguyễn Tấn Hưng ở Hớn Quản (Bình Phước)”.
“Vậy một con trâu nặng khoảng 1,3 tấn có được gọi là con trâu to nhất Việt Nam không?” – tôi đặt câu hỏi ấy với một người thuộc giới nuôi trâu “nhà nghề”, ông Hùng – chủ trang Facebook “Mua bán trâu – bò – me (*) – nghé”, một thương lái nổi tiếng ở miền Bắc và Bắc Trung Bộ, nhận được lời xác nhận: “Chính xác”. 

Ông ủy viên trung ương nhiều đất và nhiều trâu

Một năm trước, tôi nghe một ông anh công tác ở Viện hàn lâm Khoa học VN kể chuyện một đoàn cán bộ của viện (chủ yếu là người của Trung tâm Nông nghiệp công nghệ cao) vào làm việc với tỉnh Bình Phước về khoa học nông nghiệp, trong đó có chuyện Bình Phước muốn đặt hàng nhân giống trâu quý.

Lâu nay, dân nuôi trâu chọi ở phía Bắc, đặc biệt ở Đồ Sơn (Hải Phòng), vẫn thường vào Bình Phước mua trâu về luyện. Hội chọi trâu Đồ Sơn 2018, một con trâu từ Bình Phước đưa ra đã đoạt giải nhất. Nhưng trong câu chuyện ấy, tôi để ý tới một cái tên quen: ông Hai Hưng.

Ông Hai Hưng ở Bình Phước vốn đã nổi tiếng. Ông mồ côi từ nhỏ, ba mẹ ông đều chết do chiến tranh chống Mỹ. Ông theo cách mạng cũng từ nhỏ, rồi hành trình ấy đưa ông đi lên dần, từ cán bộ xã lên bí thư huyện Hớn Quản, cuối cùng là hai nhiệm kỳ làm bí thư tỉnh Bình Phước.

Về tới Hớn Quản hỏi ông Hai Hưng ai cũng biết, biết vì hai chuyện nổi tiếng nhất là ông mê trâu, nuôi nhiều trâu và nhà ông không bao giờ đóng cổng. Nội chuyện một ông quan đầu tỉnh về hưu mà cổng nhà lúc nào cũng mở toang đã là chuyện không dễ thấy.

Những nhà báo ở Bình Phước hay kể hồi đương chức, ông nổi tiếng là người mà đang đi trên đường thấy con trâu nào đẹp đều bảo tài xế dừng lại cho ông xuống ngắm nghía. Gặp lại ông trong một ngày cuối năm giữa đồng cỏ và đàn trâu ông nuôi, nhắc đến chuyện đó, ông Hưng xác nhận, cười hà hà: “Tôi có hai nhiệm kỳ là ủy viên trung ương, khi kê khai tài sản, tôi tự hào mình là người nhiều đất nhất, đến 260ha. Nhờ trâu cả đấy”!

Là con nhà nông thứ thiệt, Hai Hưng mê và có năng khiếu trong chuyện chăn nuôi. Ông sinh năm 1954, khi đất nước thống nhất chỉ mới 21 tuổi và cũng như mọi người khác hồi ấy, đều nghèo như nhau. Ngoài giờ làm việc ở cơ quan xã, ông dành hết tâm sức cho việc chăn nuôi gà. Nuôi con bé thì tiền cũng bé, nên ông tích cóp nâng lên nuôi heo. Rồi từ heo chuyển lên trâu.

Năm 1977, ngoài số vốn tích cóp được, ông vay ngân hàng 1.100 đồng để mua hai con trâu gầy. “Mùa cuối năm, lúc sát tết này là lúc đi mua trâu đó. Lúc này là mùa khô, cỏ không còn nên trâu gầy. Rồi chưa kể nhà nào cũng bán trâu kiếm chút tiền lo tết cho con cái. Hai yếu tố đó khiến giá trâu rẻ nhất trong năm. Mình mua về chịu khó chăm sóc, chờ đến khoảng tháng 6 trời mưa cỏ nhiều, trâu mập lên nhanh lắm, khi đó bán kiếm lời. Cứ thế, từ hai con dần lên thành đàn. Đất thì hồi ấy rẻ như cho không. Một hecta đất sát bìa rừng, heo rừng, cọp còn ra đây miết, chỉ có một chỉ vàng. Cứ thế, vừa nhân đàn trâu vừa mua đất, giờ tôi có đàn khoảng 500 con và 260ha đất. Đất của tui hợp với chuyện nuôi trâu, nhờ cỏ tốt và sát sông – hai thứ quan trọng cho việc nuôi trâu” – ông nhắc lại chuyện cũ, chia sẻ kinh nghiệm.

Ông Hai Hưng và Min. Ảnh: Ngô Trần Hải An

Trong lần đầu tìm về trang trại ông Hai Hưng cách đây vài tháng, chúng tôi nghe ông say sưa nói mọi chuyện trên trời dưới bể liên quan đến trâu. Ông tự hào khẳng định bằng cách điều chỉnh chế độ dinh dưỡng, cách nuôi, ông đã có thể giúp trâu đẻ con đực, con cái theo ý muốn với tỉ lệ thành công 90%. Một người rành rẽ về trâu như thế, sao lại phải “cầu viện” tới các nhà khoa học?

“Cách đây 5 năm, một thương lái gọi điện cho tôi mách rằng anh ấy đi mua trâu ở vùng biên giới Campuchia – Thái Lan gặp được một con trâu còn “trẻ”, chỉ mới 5 tuổi nhưng vòng ngực của nó lên đến 2,52m. Nó lai trâu rừng – ông kể – Tôi bảo anh lái là bằng mọi giá mua cho tôi con trâu ấy. Nó về với tôi, tôi gọi nó là Min vì nó lai trâu rừng. Tôi giao Min cho người cháu kêu bằng cậu là Phạm Văn Thành chăm nó suốt 5 năm nay”.

Về Bình Phước gặp Min

Giữa đồng cỏ mùa khô mênh mang cuối năm, Min một mình một khoảng rộng gặm cỏ. Năm nay khoảng 10 tuổi. Min có thể hình khủng: vòng ngực 2,62m, nặng khoảng 1,3 tấn. Giới nuôi trâu nói đây là con trâu đực được xem là lớn nhất Việt Nam.

Cuối tháng 1-2021, chúng tôi trở lại Hớn Quản lần hai, ngắm Min trong vương quốc cỏ của nó suốt một ngày. Trong trại, chỉ anh Thành mới cưỡi và tắm cho Min dễ dàng. “Coi nó ngầu vậy chứ cũng hiền” – anh Thành cam đoan. Min ăn khoảng 30kg cỏ mỗi ngày – gấp rưỡi trâu bình thường. Và nếu cho ăn thả giàn, Min có thể lên tới 1,5 tấn.

Ông Phạm Văn Thành, người chăm sóc Min suốt 5 năm qua. Ông Thành cao 1,6m, hết sức bé nhỏ bên chú trâu to nhất Việt Nam. Ảnh: Ngô Trần Hải An

Vậy làm thế nào để biết trọng lượng một con trâu? Dĩ nhiên cho trâu bước lên bàn cân là chuẩn nhất. Nhưng với thương lái, không thể kè kè cái bàn cân to tướng mà đi lùng mua trâu ở những vùng sâu vùng xa. Họ dựa vào một công thức riêng: VN (vòng ngực – là chu vi mặt cắt đằng sau xương bả vai) x DTC (độ dài thân chéo – là chiều dài được đo từ mỏm xương bả vai đến điểm tận cùng của xương ngồi) để cho ra số cân nặng.

Những ai quen thuộc với trò chọi trâu sẽ thấy khi công bố một “ông” trâu xuất trận, người ta chỉ cần đọc số đo vòng ngực của nó thì ai cũng sẽ ước được cân nặng của con trâu đó. Xem thông tin các “ông” trâu chọi hai mùa gần đây ở Hội chọi trâu Đồ Sơn, thấy vòng ngực con trâu lớn nhất là 2,32m. Nên nghe chuyện Min, lúc ấy mới 5 tuổi mà có vòng ngực 2,52m, sẽ hiểu vì sao ông Hai Hưng cuống quýt dặn bằng mọi giá phải mua bằng được. Vòng ngực của Min tới nay đã lên đến 2,62m.

Có một trâu đực vĩ đại như thế, ông Hai Hưng khát khao nhân giống nó. Nhưng việc nhân giống ban đầu vô cùng khó. “Nó to quá, nặng quá nên khi nhảy nọc làm mấy con trâu cái của tôi bị “xà cúp” (sụm hai chân sau). Tiêu trâu cái hết…” – ông Hưng kể. Và đó là lý do ông phải cầu cứu các nhà khoa học.

Rủi là cái giá đưa ra cho việc nhân giống “vua” trâu khá cao, nên ông tính cách khác. Giờ thì ông cười khà khà, khoe: “Đã có hai con nghé chào đời rồi và hiện tại 4 – 5 trâu cái khác vừa có chửa với “vua” trâu! Cùng hai tháng tuổi, nhưng con của nó phải nặng gấp rưỡi nghé của các trâu khác”.

Và ông “bật mí”: “Ở miệt Đồng bằng sông Cửu Long có một giống trâu gọi là trâu voi. Con trâu cái bình thường chỉ 400 – 500kg, nhưng trâu voi cái có thể lên đến 700 – 800kg. Tôi đi lùng tìm được vài con như thế nên chịu nổi con Min. Nhân giống kiểu này thì chậm lắm nhưng biết làm sao giờ, làm kiểu khoa học tốn cả chục tỉ đồng…”.

Vì chuyện lưu truyền nòi giống, Min không được cho ăn thả giàn để “ép cân”, tránh chuyện làm sụm trâu cái. Một vùng đồng cỏ cũng được khoanh riêng để Min sống, trong đó chỉ có vài trâu cái hạng nặng.

 Bây giờ dùng trâu để cày kéo ít lắm rồi. Ở Đồng bằng sông Cửu Long giờ cũng toàn máy móc cả nên mùa len trâu cũng đâu có nữa. Dùng trâu kéo cày chỉ còn ở một số ít vùng cao phía Bắc, hay ở Tây Nguyên dùng để kéo gỗ. Còn lại chủ yếu là trâu thịt, mà thị trường tiêu thụ nhiều nhất là bên Trung Quốc. Người Việt ngày xưa ít ăn thịt trâu, giờ đang quen dần. Giá thịt trâu nay tương đương thịt bò, mà nuôi trâu thì khỏe hơn, lợi hơn vì dễ nuôi và nặng ký hơn bò. Chỉ có một chút khó là làm sao trang trại đảm bảo được có đủ cỏ và có nước là trâu dễ nuôi, lớn nhanh như thổi

– ông Hai Hưng trả lời câu hỏi “nuôi trâu to thì được gì?”

 

Trâu “vua” và một trong hai “hoàng tử” nghé. Ảnh: H.T.

Trong hai nhiệm kỳ làm bí thư Bình Phước, ông Hưng là cha đẻ một chương trình hỗ trợ người dân tộc S’Tiêng mà đến giờ vẫn còn tiếp tục. Những hộ nghèo được giao cho nuôi một trâu nái, khi nào nó đẻ thì người nuôi được giữ nghé, con trâu nái lại được chuyển sang hộ khác. Tính đến nay, cả ngàn con nghé (mỗi con giá hơn chục triệu đồng) đã ra đời, giúp đời sống người S’Tiêng dễ thở hơn.

Ông Hai Hưng mê trâu, mê luôn thú chọi trâu và là người khởi xướng Hội chọi trâu Hớn Quản, tổ chức vào dịp Lễ đình Tân Khai (18-8 âm lịch). Ông ra tận Đồ Sơn học hỏi, đến năm 2013 tổ chức chọi trâu thử nghiệm, một năm sau thì Hội chọi trâu Hớn Quản chính thức ra đời, kéo dài đến tận bây giờ (chỉ gián đoạn năm ngoái vì COVID-19), trở thành một ngày hội thật sự cho người dân địa phương lẫn Tây Nguyên kéo xuống, Sài Gòn kéo lên.

“Người Đồ Sơn mua trâu của tôi về nuôi chọi nhiều lắm – ông khoe – Năm 2018, tôi đưa ra một con cho người ta nuôi chọi và vô địch năm ấy. Con trâu vô địch ấy bán thịt được gần 2 tỉ đồng nhưng tôi chỉ lấy 200 triệu, còn lại cho người nuôi cả. Nhưng thú thật tôi không chịu được chuyện làm thịt trâu sau khi chọi, thương lắm. Mình tìm hiểu thì biết ngoài ấy do liên quan đến tín ngưỡng, nên cũng không trách được. Tôi mở hội chọi trâu trong này để bà con vui chơi, mơ ước trở thành ngày hội du lịch. Mấy anh lãnh đạo khu du lịch Suối Tiên đã có bàn với tôi tổ chức Hội chọi trâu Suối Tiên và nghĩ đến cả sự kiện quốc tế, hấp dẫn lắm. Mình làm được điều đó, con trâu sẽ có giá trị kinh tế cao hơn. Trâu chọi thì phải to lớn, tôi muốn nhân giống con Min của mình cũng nhằm chuẩn bị cho điều đó”.

Một con trâu nặng 900kg thì cho 300kg thịt, giá 200.000 đồng/kg thịt, như vậy con trâu nặng 900kg có giá bán thịt 60 – 70 triệu đồng. Nhưng một con trâu chọi kha khá đã có giá 600 – 700 triệu đồng. Dĩ nhiên nuôi trâu chọi công phu, vất vả hơn nhiều.

Có nhiều yếu tố quan trọng để có một con trâu chọi tốt. Đầu tiên phải chọn giống, con trâu tướng tá phải ngon lành, cổ to, sừng đẹp. Trâu chọi phải nặng từ 800kg trở lên. Rồi xem các loại xoáy, chuyện này đi sâu vào phức tạp lắm. Kế đó là phải biết chăm. Nói về nuôi trâu chọi thì người ngoài Bắc nhiều kinh nghiệm hơn, như anh Sơn (phụ tá của ông lo việc chăm trâu) là tôi rước từ ngoài Bắc vào. Người chăm trâu chọi phải hiểu tính nết của nó, có con thích ăn đêm thì đêm hôm phải dậy châm cỏ cho nó, có con thích ăn một loại cỏ nhất định, chăm trâu phải thật sự yêu thương nó, biết tính ý nó… Hai tháng trước khi chọi thì bồi dưỡng cho trâu, cho ăn thêm trứng gà, uống nước cám. Nhưng cơ bản với trâu, cứ đủ cỏ là nó béo tốt. Kế đến là phải tập luyện. Trâu chọi cũng như võ sĩ, mỗi ngày phải luyện cho đi, cho chạy, hiểu nó có miếng nào “độc” thì có bài cho nó luyện. Cuối cùng là phải tập cho trâu “đi chợ”, nghĩa là đưa nó đến chỗ đông người, ồn ào, náo nhiệt cho nó quen, để khi vào sới, giữa hàng chục ngàn người xem hò reo nó không bị nhát.

 

Đàn trâu hàng trăm con của “vua” trâu Nguyễn Tấn Hưng. Ảnh: Ngô Trần Hải An

Trên đồng cỏ của ông Hưng có nhiều giống trâu, từ giống trâu cò với bộ lông trắng tới trâu Ấn Độ – loại cho sữa nhiều và giàu dinh dưỡng. Tới đây, chúng tôi mới hiểu vì sao dân gian có câu “Mạnh như trâu cui” để nói về ai đó có sức mạnh đặc biệt.

Ông chỉ cho chúng tôi xem những con trâu có cái sừng cụp, không đẹp như trâu thường nhưng có sức mạnh đặc biệt. Tuy không được chọn làm trâu chọi nhưng trong những cuộc đụng độ trong đàn, trâu cui không dùng sừng mà luôn lao thẳng vào đối thủ, dùng đầu húc như trời giáng. Chỉ có trâu chọi mới chịu nổi những cú húc như thế, lũ trâu đực thường thì phải bỏ chạy!

Ông Hai Hưng làm chứng cho phẩm chất trung thành nổi tiếng của loài trâu: “Có những con tôi bán cho thương lái ở tận Bến Cát, Bình Dương, đưa đi cách hơn 100km, nửa tháng sau thấy nó mò về đồng, mình mẩy xơ xác”. ■

Me – cách người miền Trung gọi con bê.

Một chút vui cho cố Anh hùng Lao động Hồ Giáo

Năm 1977, Ấn Độ tặng Việt Nam 502 con trâu giống Mura. Đàn trâu này phần lớn được đưa về nuôi tại Trung tâm nghiên cứu trâu bò tại Lai Khê, Bến Cát (tỉnh Bình Dương). Ở đó có người Anh hùng lao động Hồ Giáo nổi tiếng (ông mất năm 2015). Năm 1990, khi ông Hồ Giáo nghỉ hưu, đàn trâu Mura ở Lai Khê đã lên đến 1.404 con, nhưng đến năm 2008 thì chỉ còn 40 con! Ông Hưng kể: “Để kiếm được giống trâu Mura tôi phải mưu mẹo dữ lắm. Trại Lai Khê không bán trâu giống, mà chỉ bán trâu cái và bán nghé để làm thịt. Nhưng họ không bán chung, nghé chỉ bán cho các nhà hàng. Vì vậy tôi mua trâu cái của trại, rồi nhờ các nhà hàng nhượng lại nghé đực với giá cao. Nhờ vậy, tôi giữ được giống Mura chính gốc trong đàn của mình, cũng được vài chục con. Sau khi về hưu, ông Hồ Giáo hai lần vào thăm tôi, khóc vì mừng khi tôi lưu giữ được giống trâu Mura bởi giờ nó mai một lắm rồi…”.

Ngoại giao Văn hoá trong tình hình mới: Góc Quốc tế trên đường hoa Nguyễn Huệ năm Tân Sửu

QUỲNH NGA
TGVN. Lễ hội đường hoa Nguyễn Huệ không chỉ là điểm hẹn cho người dân Thành phố vào dịp Tết, mà còn thu hút hàng nghìn du khách trong và ngoài nước cũng như kiều bào đến tham quan trải nghiệm và du Xuân.

Những năm qua, đường hoa Nguyễn Huệ đã trở thành nét văn hoá đặc trưng của Thành phố Hồ Chí Minh và là sản phẩm du lịch, văn hoá mang đậm nét cổ truyền, dân tộc, thể hiện sự tự hào và là điểm nhấn năm mới đậm đà bản sắc dân tộc của Thành phố.

Với vai trò là đơn vị giúp việc cho Bộ Ngoại giao về công tác đối ngoại cho các địa phương từ miền Trung trở vào, triển khai chủ trương của Lãnh đạo Thành phố Hồ Chí Minh mong muốn đưa địa phương trở thành trung tâm văn hóa của khu vực Đông Nam Á.

Sở Ngoại vụ Thành phố Hồ Chí Minh đã phối hợp với các cơ quan liên quan, đề xuất ý tưởng mời đại diện Tổng Lãnh sự quán các nước tại Thành phố Hồ Chí Minh cùng tham gia đường hoa Nguyễn Huệ nhằm giới thiệu những nét văn hóa đặc trưng đón mừng năm mới của các quốc gia.

Hoạt động này được hy vọng không chỉ giúp đẩy mạnh quảng bá hình ảnh, văn hoá của Việt Nam ra thế giới, tạo hiệu ứng tốt để thúc đấy du lịch trong thời gian tới, mà còn giúp người dân Thành phố hiểu thêm về văn hóa các nước; đồng thời, giúp kết nối, tạo sân chơi văn hóa sáng tạo cho cộng đồng ngoại giao tại Thành phố.

Lễ hội Đường hoa Nguyễn Huệ năm nay đã có sự tham dự của 9 Tổng Lãnh sự quán tại Thành phố Hồ Chí Minh, bao gồm: Australia, Trung Quốc, Nhật Bản, Lào, Malaysia, Hà Lan, Singapore, Thái Lan và Hoa Kỳ, với các quầy trang trí đặc sắc, thể hiện nét riêng của từng quốc gia, tạo nên một góc quốc tế ấn tượng và độc đáo giữa lòng đường hoa rực sắc.

Tổng Lãnh sự quán Nhật Bản giới thiệu đến người dân Thành phố Hồ Chí Minh nghệ thuật gấp vải Nhật Bản Tsumami Zaiku qua những tiểu phẩm hoa vải dùng để cài tóc vào những dịp lễ hội đặc biệt.

Người tham quan sẽ được thưởng thức tháp hoa vạn thọ được bày trí công phu trên mâm bạc kèm theo nhiều sợi chỉ trắng để buộc tay do chính tay bà Tổng Lãnh sự Lào trình bày. Lễ buộc chỉ cổ tay là một tục lệ của dân tộc Lào được kế thừa từ thời xa xưa; thường tổ chức vào các dịp Tết truyền thống thể hiện nét văn hóa độc đáo, lòng mến khách đối với bạn bè của người Lào.

Du khách tham quan góc quốc tế như được dạo một vòng quanh thế giới qua những tiểu cảnh giới thiệu những biểu tượng đặc trưng như mô hình tổ hợp Marina Bay Sand hay vòng đu quay nổi tiếng của Singapore; mô hình ngôi nhà truyền thống với các em bé trong trang phục cổ truyền ngày Tết của người Hoa; tháp hoa biểu tượng của Thái Lan với loài hoa chủ đạo là sen và hoa muồng biển là 2 loài hoa đặc trưng của hai nước nhằm tôn vinh kỷ niệm 45 năm thiết lập quan hệ ngoại giao Việt Nam – Thái Lan; hình ảnh mô phỏng con thuyền hữu nghị Việt Nam – Hoa Kỳ thể hiện mong muốn tiếp tục thúc đẩy quan hệ hai nước trong năm 2021; tháp hoa và lá trầu quả cau với tên gọi Sirih Junjung của Malaysia nhằm tôn vinh mối quan hệ hữu nghị giữa Malaysia và Việt Nam cũng như giữa nhân dân hai nước…

Ngoại giao văn hoá trong tình hình mới: Góc Quốc tế trên đường hoa Nguyễn Huệ năm Tân Sửu

Năm thứ ba đón Tết truyền thống của Việt Nam, ông Carel Richter, Tổng Lãnh sự Hà Lan, Trưởng đoàn Lãnh sự Thành phố Hồ Chí Minh, tự hào vì đã góp một phần nét đẹp văn hoá tại đường hoa Nguyễn Huệ năm nay với tiểu cảnh là mô hình linh vật trâu cao 2,3m, ngang 3m, tô điểm bởi những cụm hoa cúc 3 màu và hoa Tulip đặc trưng của Hà Lan do chính ông thiết kế: linh vật trâu là hình ảnh Việt Nam hoà quyện với màu cờ Hà Lan bằng hoa tươi nhằm tôn vinh mối quan hệ giữa Việt Nam và Hà Lan.

Ngoại giao văn hoá trong tình hình mới: Góc Quốc tế trên đường hoa Nguyễn Huệ năm Tân Sửu

Tổng Lãnh sự Hà Lan đánh giá cao vai trò của Sở Ngoại vụ Thành phố Hồ Chí Minh trong việc là cầu nối hiệu quả cho Lãnh sự đoàn tại Thành phố Hồ Chí Minh có những sân chơi văn hoá bổ ích, đặc biệt trong thời điểm mà người nước ngoài tại Thành phố không thể về nước nghỉ Tết.

Ông chia sẻ, năm qua là một năm khó khăn đối với hàng triệu người dân trên toàn thế giới, nhưng năm Tân Sửu hứa hẹn một sự khởi sắc, nỗ lực hết mình của từng quốc gia, từng địa phương với hy vọng khó khăn sẽ sớm qua đi.

Cộng đồng Lãnh sự đoàn mong muốn Sở Ngoại vụ tiếp tục có những sáng kiến và ý tưởng giao lưu nhiều hơn nữa, giúp công tác đối ngoại của các cơ quan Lãnh sự tại Thành phố Hồ Chí Minh ngày càng năng động và hiệu quả hơn.

Với sự hiện diện đầy ấn tượng của Góc Quốc tế trên đường hoa Nguyễn Huệ năm nay, Sở Ngoại vụ tiếp tục khẳng định quyết tâm triển khai hiệu quả chủ trương của Trung ương và địa phương, đưa ngoại giao văn hoá trở thành một trong những trụ cột trong công tác đối ngoại và hội nhập quốc tế của Thành phố Hồ Chí Minh và các địa phương phía Nam trong tình hình mới.

Người về TP HCM phải khai báo y tế

Thứ tư, 17/2/2021, 09:57 (GMT+7)
Sở Y tế TP HCM yêu cầu người từ các tỉnh, thành khác về thành phố trong 14 ngày qua phải khai báo y tế nhằm kiểm soát dịch Covid-19.
Trước diễn biến phức tạp của Covid-19, ngày 16/2, Sở Y tế TP HCM tổ chức giám sát đối với người trở về thành phố. Các đơn vị, công sở… phải yêu cầu người lao động khai báo y tế nghiêm túc, trung thực nếu trong vòng 14 ngày qua có đi từ các tỉnh, thành khác.
Người về từ các tỉnh, thành phố đang có ổ dịch theo thông báo của Trung tâm Kiểm Soát bệnh tật TP HCM (HCDC) phải khai báo y tế, thông báo cho chính quyền và y tế địa phương để được hướng dẫn giám sát y tế, xét nghiệm kiểm tra.
Người về từ các tỉnh, thành phố khác phải khai báo y tế trên trang tokhaiyte.vn để phục vụ công tác giám sát khi cần thiết.
UBND Thành phố Thủ Đức và các quận, huyện, các tổ “Covid cộng đồng” chủ động kiểm tra, vận động người về thành phố từ các tỉnh thành khác trong vòng 14 ngày qua thực hiện khai báo y tế, theo dõi giám sát.
Chiều 16/2, HCDC cũng đã triển khai kế hoạch giám sát người từ vùng có Covid-19 đến thành phố, nhằm chủ động kiểm soát nguy cơ dịch bệnh xâm nhập. Theo đó, người đến TP HCM từ nơi có ổ dịch hoặc địa phương đang giãn cách xã hội sẽ phải cách ly tập trung 14 ngày, xét nghiệm Covid-19 bốn lần.
HCDC sẽ tổ chức xét nhiệm ngẫu nhiên đối với người đến thành phố bằng các phương tiện giao thông công cộng:
– Tại sân bay Tân Sơn Nhất: 10-20% số lượt hành khách đến sân bay từ các tỉnh, thành có nguy cơ sẽ được lấy mẫu xét nghiệm ngẫu nhiên.
– Tại ga Sài Gòn: Lấy 100 mẫu đơn một ngày đối với hành khách đến từ các tỉnh, thành có nguy cơ.
– Tại bến xe quận 12, bến xe miền Đông cũ và mới: Lấy 100 mẫu đơn một ngày mỗi địa điểm.
Căn cứ vào tình hình dịch tại các địa phương và TP HCM, HCDC sẽ thông báo điều chỉnh số lượng mẫu giám sát cần lấy tại các địa điểm.
HCDC nhận định sau Tết Nguyên đán, thành phố sẽ tiếp nhận rất nhiều người từ các tỉnh, thành trong cả nước đến để tiếp tục làm việc, học tập, nên không tránh khỏi nguy cơ dịch bệnh xâm nhập.
Ngày 5/2, hệ thống giám sát chủ động TP HCM phát hiện ca đầu tiên tại cụm dịch sân bay Tân Sơn Nhất – “bệnh nhân 1979“. Từ trường hợp này, 8 nhân viên bốc xếp, giám sát hàng hóa tại sân bay cùng nhóm và 26 người nhà của nhóm nhân viên được phát hiện dương tính nCoV. Đến nay, chuỗi lây nhiễm này đang dừng lại ở con số 35.
Theo HCDC, chiến lược xét nghiệm thần tốc khi đã khoanh vùng được nguồn lây chính là yếu tố quyết định giúp kiểm soát chuỗi lây nhiễm sân bay Tân Sơn Nhất.
Từ chiều 30 Tết đến hết mùng 3 Tết (tức ngày 11/2 đến 14/2) chiến dịch lấy mẫu xét nghiệm tầm soát ở các chợ đầu mối, chợ truyền thống, bến xe, khu nhà trọ, quanh khu công nghiệp… vẫn được tiếp tục thực hiện. Tổng số 9.480 mẫu, trong đó có 2.939 mẫu là của nhân viên y tế, tất cả đều có kết quả âm tính nCoV.
Để đảm bảo hành khách đến và đi tại sân bay Tân Sơn Nhất, nhân viên sân bay phải xét nghiệm trước một ngày vào ca, có kết quả âm tính nCoV mới được làm việc. Hơn 1.600 hộ gia đình của nhân viên công ty VIAGS cũng được yêu cầu xét nghiệm tầm soát từ ngày 10/2.

Lê Cầm

Indonesia áp thuế chống bán phá giá tôn lạnh Việt Nam

Thứ năm, 18/2/2021, 16:16 (GMT+7)

Sau gần 1,4 năm điều tra, Indonesia kết luận tôn lạnh Việt Nam bán phá giá vào nước này và quyết định áp thuế 3,01 đến 49,2%.

Cục Phòng vệ thương mại (Bộ Công thương) cho hay đã nhận được kết luận cuối cùng trong vụ điều tra chống bán phá giá đối với tôn lạnh có xuất xứ từ Việt Nam và Trung Quốc của Ủy ban chống bán phá giá Indonesia (KADI).
Theo đó, KADI cho rằng, thép mã hợp kim nhôm kẽm (hay còn gọi là tôn lạnh) có xuất xứ từ Việt Nam và Trung Quốc đã bán phá giá, gây ra thiệt hại đáng kể cho các ngành sản xuất tôn lạnh nội địa của Indonesia.
Do đó, tôn lạnh từ Việt Nam nhập vào nước này sẽ bị áp thuế chống bán phá giá từ 3,01 tới 49,2%. Tuy nhiên, theo Cục Phòng vệ thương mại, một số doanh nghiệp xuất khẩu lớn của Việt Nam có mức thuế chống bán phá giá tương đối thấp như Tôn Đông Á (3,01%), Tôn Hoa Sen (5,34%).
Vụ điều tra chống bán phá giá đối với tôn lạnh có xuất xứ từ Việt Nam và Trung Quốc được KADI khởi xướng từ ngày 26/8/2019. Gần một năm sau đó, vào 30/7/2020, cơ quan này công bố dự thảo kết luận điều tra vụ việc. Khi ấy, KADI cho rằng sản phẩm đang bán phá giá và đã gây ra thiệt hại cho các công ty tôn lạnh của Indonesia.
Sau khi nhận được thông tin, Cục Phòng vệ thương mại đã phân tích các tài liệu của KADI và trao đổi với các doanh nghiệp có quyền và lợi ích liên quan. Đến ngày 13/8, Cục đã gửi thư phản đối một số nội dung trong dự thảo kết luận của KADI. Khoảng 10 ngày sau, tức vào 24/8, KADI thông báo gia hạn điều tra vụ việc thêm 6 tháng. Kết luận sau cùng được công bố hôm 17/2/2021.
Dỹ Tùng

‘Nhiệt liệt chào mừng’

Thứ năm, 18/2/2021, 00:05 (GMT+7) 

Hai tuần trước, tôi đi xem cải lương ở nhà hát Trần Hữu Trang. Ra về, một biểu ngữ đập vào mắt tôi.

Treo trang trọng ngay lối ra vào, dòng chữ đỏ “hãy nói không với tham nhũng” được in nổi bật trên nền trắng, phía dưới điểm thêm hàng hoa hướng dương vàng. Phía trên băng-rôn ghi “Nhà hát cải lương Trần Hữu Trang chào mừng Ngày quốc tế chống tham nhũng 9/12”.

Tôi không tránh khỏi bật cười, thật trái ngược với cảm xúc lắng đọng các nghệ sĩ mang lại từ vở diễn. Tôi bật cười bởi nghĩ tới sự tréo ngoe giữa tinh thần chống tham nhũng của các nghệ sĩ và đối tượng khẩu hiệu hướng tới. Các nghệ sĩ cải lương nói riêng và người làm nghệ thuật trong lĩnh vực sân khấu truyền thống nói chung đều đang vật lộn để mưu sinh. Bằng chứng là chính buổi diễn vở “Nguyễn Hữu Cảnh” tôi vừa xem, một tác phẩm được dàn dựng công phu, nội dung rất hay nhưng khán giả chưa lấp đầy một phần ba số ghế nhà hát nổi tiếng của TP HCM. Rất may, nhà hát chỉ làm một cái băng-rôn, tôi ước tính chi phí in ấn khoảng 500 nghìn đồng.

Thật khó hiểu khi các nghệ sĩ cải lương phải “chào mừng” ngày chống tham nhũng. Hơn nữa, đối tượng đích của thông điệp, những người có chức sắc trong xã hội, chắc ít ai đi xem cải lương. Tôi kể với người cậu, ông bảo: “à, chắc họ sợ nghệ sĩ hát bớt câu, thoại bớt từ”.

Tôi chợt nhớ tới nỗi bức xúc của mình khi chứng kiến hoạt động trang trí cổ động trực quan gần đây tại một quận ở Hà Nội. Hôm ấy, tôi được nhà văn Nguyễn Trương Quý chiêu đãi một chầu ngắm phố phường bằng xe máy. Chỉ trên một đoạn đường ngắn, chúng tôi mục sở thị cả trăm cờ phướn, pa-nô, áp phích chào mừng kỷ niệm 24 năm ngày thành lập quận.

Quý vốn là dân kiến trúc – hội họa nên cứ thắc mắc vì sao người ta chuộng trang trí cờ quạt, biểu ngữ bằng hai màu vàng đỏ, dễ ảnh hưởng tới nhận biết tín hiệu giao thông. Tôi thì nhận ra việc “tưng bừng” kỷ niệm 24 năm thành lập quận có gì sai sai bởi 24 năm đâu phải là năm chẵn. Hơn nữa việc tách, nhập, lập quận cũng chỉ là một quyết định mang tính hành chính phục vụ công tác quản lý, không phải một mốc son mang tính lịch sử – chính trị quan trọng với dân chúng.

Tôi không chắc 300 nghìn nhân khẩu ở quận đó cảm thấy đặc biệt tự hào về sự kiện này và liệu họ đã có những hành động thiết thực nào để “thi đua lập thành tích chào mừng” như các khẩu hiệu kêu gọi hay không? Chưa kể, việc xử lý rác thải của cả trăm cờ phướn, áp phích, bảng treo này cũng không tốt cho môi trường. Trong một năm điêu đứng vì dịch bệnh, liệu có cần thiết dùng tiền của dân vung vãi cho một hoạt động phô trương và nặng về hình thức như vậy?

Mục đích chính của truyền thông là góp phần thay đổi nhận thức và hành vi. Các biểu ngữ, khẩu hiệu trước khi được giăng lên không thể bỏ qua việc xem xét nhiều khía cạnh: ai sẽ đọc nó, thông điệp chính là gì, truyền tải bằng hình thức và nội dung nào, thời điểm và địa điểm nào là phù hợp.

Rất dễ nhận thấy kiểu cách tuyên truyền của các cấp chính quyền, nhiều cơ quan bao năm qua vừa sáo mòn vừa thô sơ. Rất nhiều khuôn mẫu cổ động tồn tại từ thời chiến tranh, không còn phù hợp với bối cảnh mới của đất nước và trình độ dân trí ngày càng cao. Chưa kể có nhiều kiểu hô hào dở khóc dở cười như “ra quân diệt loăng quăng bọ gậy” hoặc “vượt đèn đỏ chỉ dành cho người ít học”.

Nội dung đã lộn xộn, hình thức cũng không khá hơn. Người ta quá thản nhiên bức tử các hàng cây, cột điện, ngôi nhà để chăng khẩu hiệu. Có lần tôi thử đếm trên đường Giảng Võ, Hà Nội, cứ một gốc cây “chào mừng ngày hội quốc phòng toàn quân” lại xen với một gốc cây quảng cáo chương trình ca nhạc – hài. Màu quốc kỳ trang trọng của chúng ta được nhiều người dùng để chăng quảng cáo đủ loại, từ “giặt là”, “bán sim” tới “mua bán nhà đất”, “phở gia truyền”.

Để trang trí phố phường, chỉ cần chịu khó suy nghĩ và sáng tạo sẽ có vô vàn cách thức trang nhã, thân thiện với môi trường như dọn dẹp rác thải, trồng hoa, sơn lại mặt tiền các nhà phố. Lễ khánh thành một công trình điện mặt trời mới đây, tôi rất vui khi lãnh đạo doanh nghiệp hai bên đồng tình với đề xuất không làm phông màn sân khấu phục vụ chụp ảnh. Thay vào đó, chúng tôi mua một cây bàng xinh xinh về trồng để đánh dấu dự án đi vào hoạt động. Chi phí trồng cây chỉ bằng 1/5 chi phí sản xuất phông màn, lại góp phần giảm thiểu rác thải.

Tôn trọng cộng đồng bắt đầu từ việc thay đổi cách truyền thông kiểu “nhiệt liệt chào mừng”.

Cẩm Hà

Ðồng hành cùng kiều bào vì mục tiêu chung

ĐẶNG MINH KHÔI
Thứ trưởng Bộ Ngoại giao, Chủ nhiệm Ủy ban Nhà nước về người Việt Nam ở nước ngoài
TGVN. Mùa Xuân, mùa của sự khởi đầu, mùa của vạn vật sinh sôi, cũng là mùa mang theo nhiều hy vọng và ước mơ về những điều tốt đẹp hơn trong năm mới, đặc biệt khi nhân loại, trong đó có cộng đồng 5,3 triệu người Việt Nam ở nước ngoài (NVNONN), vừa trải qua năm 2020 đầy khó khăn vì đại dịch Covid-19.

Xuân Tân Sửu 2021 đã về, trên những nẻo đường, ngõ phố, sắc thắm hồng của hoa đào, tươi vàng của hoa mai, trắng tinh khôi của hoa mơ, hoa mận bừng lên rực rỡ. Mùa Xuân, mùa của sự khởi đầu, mùa của vạn vật sinh sôi, cũng là mùa mang theo nhiều hy vọng và ước mơ về những điều tốt đẹp hơn trong năm mới, đặc biệt khi nhân loại, trong đó có cộng đồng 5,3 triệu người Việt Nam ở nước ngoài (NVNONN), vừa trải qua năm 2020 đầy khó khăn vì đại dịch Covid-19.

Đoàn kết nhân dân trong và ngoài nước phòng chống dịch Covid-19 với phương châm “không để ai bị bỏ lại phía sau”
Bức tranh toàn cảnh năm 2020 mang màu sắc ảm đạm bởi sự bùng phát của đại dịch Covid-19 trên phạm vi toàn cầu gây ảnh hưởng sâu sắc đến đời sống của mọi người dân trên thế giới nói chung và Việt Nam nói riêng. Với những biện pháp quyết liệt trong phòng, chống dịch và kết quả kiểm soát tốt dịch bệnh, có thể nói Việt Nam là một trong những điểm sáng hiếm hoi của bức tranh ấy.

Hưởng ứng Lời kêu gọi của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng “Toàn thể dân tộc Việt Nam ta hãy cùng chung sức, đồng lòng vượt qua mọi khó khăn, thách thức để chiến thắng đại dịch Covid-19!”, cộng đồng NVNONN đã hướng trái tim về Việt Nam, ủng hộ cả tinh thần và vật chất cho công cuộc phòng chống dịch. Nhiều thiết bị, vật tư y tế và khoảng 37 tỷ đồng đã được bà con quyên góp để hỗ trợ đồng bào trong nước phòng, chống dịch…

Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc trong thư gửi kiều bào ta ở nước ngoài tháng 4/2020 đã đánh giá cao sự ủng hộ, chia sẻ quý báu, thiết thực cả về vật chất, tinh thần của bà con đối với công tác phòng chống dịch ở trong nước, đồng thời khẳng định: “Những hành động đó thể hiện truyền thống đoàn kết, lòng yêu nước, nhân nghĩa và tinh thần vượt khó của dân tộc ta, nhân dân ta”.

Để hỗ trợ cộng đồng NVNONN chống dịch, Bộ Y tế đã phối hợp với Bộ Ngoại giao biên soạn bộ tài liệu hướng dẫn phòng chống dịch dành cho NVNONN; các Cơ quan đại diện Việt Nam ở nước ngoài đặt trọng tâm vào công tác bảo hộ công dân, vận động bà con đoàn kết, hỗ trợ nhau chống dịch tại chỗ, không ồ ạt về nước, tránh lây nhiễm trên đường di chuyển…

Khi dịch bùng phát mạnh ở nhiều nước, các tổ chức, cá nhân trong nước với tinh thần “một miếng khi đói bằng một gói khi no” đã quyên góp và thông qua Ủy ban Nhà nước về NVNONN chuyển nhiều vật tư y tế với giá trị lên tới 175 ngàn USD hỗ trợ kiều bào ở 19 quốc gia trên thế giới. Thủ tướng Chính phủ đã quyết định chi ngân sách hỗ trợ kiều bào khó khăn ở một số địa bàn.

Về đối ngoại, Việt Nam đã hỗ trợ khẩu trang, thiết bị y tế cho 51 nước và tổ chức quốc tế, bao gồm các nước láng giềng và Đông Nam Á và các nước chịu tác động rất nặng của Covid 19, kể cả các nước lớn như Hoa Kỳ, các nước châu Âu.

Nổi bật là công tác tổ chức các chuyến bay đưa công dân Việt Nam ở nước ngoài về nước, Nhà nước ta đã thực hiện gần 300 chuyến bay đưa hơn 80 nghìn công dân từ 59 quốc gia và vùng lãnh thổ về nước, trong đó có những chuyến bay từ địa bàn rất khó khăn, tỷ lệ mắc bệnh cao như chuyến bay đưa 219 công dân Việt Nam trong đó có 128 ca dương tính từ Guinea Xích đạo về nước.

Công tác phòng, chống dịch và tổ chức đưa công dân về nước được thực hiện chu đáo, an toàn, phù hợp với tình hình diễn biến dịch bệnh, không gây quá tải cho hệ thống y tế trong nước, thể hiện chủ trương hết sức nhân văn đúng tinh thần “không để ai bị bỏ lại phía sau”, đáp ứng được nguyện vọng của bà con kiều bào, nhận được sự đánh giá cao của nhân dân ta ở trong và ngoài nước cũng như dư luận quốc tế.

Điểm lại chặng đường năm năm thực hiện Chỉ thị 45-CT/TW của Bộ Chính trị về tăng cường công tác đối với người Việt Nam ở nước ngoài trong tình hình mới

Năm 2020 là năm chẵn kỷ niệm nhiều ngày lễ lớn của dân tộc. Đối với công tác về người Việt Nam ở nước ngoài, đây là năm sơ kết chặng đường năm năm thực hiện Chỉ thị 45-CT/TW ngày 19/5/2015 của Bộ Chính trị về việc tiếp tục đẩy mạnh thực hiện Nghị quyết số 36-NQ/TW ngày 26/3/2004 của Bộ Chính trị về công tác đối với NVNONN trong tình hình mới.

Kết quả 16 năm triển khai đã cho thấy chủ trương, đường lối của Đảng và Nhà nước về công tác đối với NVNONN thông qua Nghị quyết 36 và Chỉ thị 45 là hết sức đúng đắn. Tiếp tục thực hiện chủ trương nhất quán coi “cộng đồng NVNONN là bộ phận không tách rời của dân tộc Việt Nam”, phương hướng công tác trọng tâm trong thời gian tới là tiếp tục đẩy mạnh công tác nghiên cứu, tham mưu, xây dựng chính sách; tăng cường triển khai công tác hỗ trợ, vận động cộng đồng, đại đoàn kết dân tộc; đẩy mạnh công tác thông tin, văn hóa, dạy và tiếng Việt; tăng cường hơn nữa việc phối hợp với các ban, bộ, ngành liên quan triển khai kết nối kiều bào với địa phương, tạo điều kiện và cơ hội để NVNONN về nước đầu tư, kinh doanh, góp phần vào sự phát triển chung của đất nước; đặc biệt chú trọng phát huy nguồn lực của doanh nhân, trí thức NVNONN.

Phát huy nguồn lực NVNONN cho sự nghiệp phát triển đất nước – mục tiêu quan trọng trong công tác đối với kiều bào

Cộng đồng NVNONN hiện có khoảng 5,3 triệu người sinh sống, làm việc và học tập tại hơn 130 quốc gia và vùng lãnh thổ, với vị thế và uy tín ngày tăng cao. Mang trong mình nét đẹp văn hóa truyền thống của dân tộc, từng NVNONN là đại sứ quảng bá hình ảnh, đất nước con người Việt Nam với bạn bè quốc tế. Cũng từ cuộc sống của người Việt, văn hóa ẩm thực, món ăn và hàng hóa Việt Nam dần trở nên quen thuộc với người bản xứ, là điều kiện thuận lợi để từng bước thiết lập hệ thống phân phối hàng Việt Nam ở nước ngoài, qua đó thúc đẩy sản xuất hàng xuất khẩu, tăng cường quan hệ thương mại giữa Việt Nam với các nước.

Theo công bố từ Ngân hàng Thế giới đến tháng 10/2020, mặc dù chịu ảnh hưởng tiêu cực từ dịch bệnh Covid-19, lượng kiều hối chuyển về Việt Nam năm 2020 vẫn ước đạt 15,7 tỷ USD, giúp Việt Nam tiếp tục có tên trong danh sách các nước nhận kiều hối lớn nhất năm 2020.

Hoạt động đầu tư, kinh doanh, khởi nghiệp của kiều bào tại Việt Nam cũng diễn ra rất sôi nổi, với nhiều hình thức khác nhau. Chỉ tính riêng dự án đầu tư dưới hình thức đầu tư trực tiếp nước ngoài (FDI) đến tháng 5/2020 đã có 362 dự án với tổng vốn đăng ký 1,6 tỷ USD…

Bên cạnh đó, chúng ta có đội ngũ chuyên gia, trí thức NVNONN với thế mạnh được đào tạo, tiếp cận môi trường khoa học tiên tiến, đã đưa ra nhiều kiến nghị, giải pháp đóng góp vào những vấn đề thiết thực, bám sát xu hướng phát triển của thế giới cũng như nhu cầu của Việt Nam.

Trong năm 2020, đã có nhiều cuộc thi, hội nghị, tọa đàm trực tuyến kết hợp trực tiếp được tổ chức, gắn kết và phát huy vai trò của doanh nhân, trí thức kiều bào đặc biệt là giới trẻ kiều bào như Cuộc thi đổi mới sáng tạo Hack4growth, Cuộc thi khởi nghiệp Vietchallenge 2020, chuỗi chương trình Vòng tay nước Mỹ 8, Hội thảo “Quản lý chuỗi cung ứng hậu Covid-19”, Hội thảo “Vai trò của khoa học công nghệ và trí tuệ nhân tạo trong Covid-19”, Hội thảo “Xử lý rác thải sinh hoạt tại Nhật Bản và Việt Nam”, tọa đàm về Hiệp định Thương mại tự do Việt Nam và châu Âu (EVFTA), Hội nghị kết nối doanh nghiệp Đồng bằng sông Cửu Long và doanh nghiệp tiềm năng tại Hoa Kỳ…

Với những thành tựu to lớn mà đất nước đã đạt được trong năm 2020, nổi bật là thành công khi đảm nhiệm vai trò kép Chủ tịch ASEAN 2020 và Uỷ viên không thường trực Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc nhiệm kỳ 2020-2021, vị thế của Việt Nam đã và đang ngày càng được nâng cao trên trường quốc tế.

Năm 2021 hứa hẹn tiếp tục là một năm đầy ý nghĩa khi nước ta bước vào thực hiện Nghị quyết Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ XIII, thực hiện các nhiệm vụ phát triển kinh tế – xã hội, hướng tới đưa Việt Nam trở thành nước đang phát triển có công nghiệp hiện đại, thu nhập trung bình cao.

Cộng đồng người Việt tại Mỹ gói bánh chưng, giữ gìn nét đẹp Tết cổ truyền

VOV.VN – Gìn giữ những phong tục, tập quán trong dịp Tết cũng là một trong những cách để gìn giữ nét đẹp văn hóa của dân tộc.

Hàng năm, cứ mỗi dịp Xuân về, người dân Việt Nam ở khắp mọi miền trên thế giới đều háo hức đón chào năm Mới với Tết, một ngày lễ lớn của dân tộc. Gìn giữ những phong tục, tập quán trong dịp Tết cũng là một trong những cách để gìn giữ nét đẹp văn hóa của dân tộc.

Cũng giống như ở Việt Nam, mặc dù ở xa tổ quốc, cộng đồng người Việt tại Mỹ ở thời điểm này cũng đang háo hức chuẩn bị cho Tết để cùng nhau đón một năm mới. Mặc dù gặp nhiều khó khăn khi dịch bệnh Covid-19 vẫn đang diễn biến phức tạp, nhiều gia đình người Việt tại Mỹ vẫn cố gắng chuẩn bị cho Tết để không những tiếp tục gìn giữ nét đẹp truyền thống của dân tộc mà còn giáo dục giới trẻ và giới thiệu với bạn bè Mỹ về những nét văn hóa của Việt Nam.

Năm nào cũng vậy, gia đình nhà chị Anna Le đều cố gắng tổ chức gói bánh chưng và trang trí nhà cửa để đón Tết và năm nay cũng vậy mặc dù công tác chuẩn bị phải cẩn thận hơn rất nhiều trong bối cảnh dịch bệnh vẫn diễn biến phức tạp. Chị Anna cho biết: “Tuy rằng thời này rất là khó nhưng mình là người Việt Nam, đi đâu vẫn là người Việt Nam và mình không muốn mất nguồn cội mình. Do vậy mình cũng muốn tạo một không khí ấm cúng cùng trong gia đình mặc dù không có nhiều bạn bè tham gia nhưng cũng có 1 buổi để nhớ đến mình là người Việt. Tết là dịp xum họp cùng gia đình và bạn bè thân của mình cho nên mình cố gắng hết sức để đem lại không khí cho gia đình và bạn bè”.

Khác với mọi năm, không khí chuẩn bị Tết của nhà chị Anna lần này có sự tham gia của một số bạn trẻ người Mỹ rất háo hức tìm hiểu về văn hóa Việt Nam và đó là lý do gia đình chị Anna vẫn cố gắng tổ chức gói bánh chưng trong bối cảnh dịch bệnh Covid-19.

Chị Anna chia sẻ: “Mình cũng rất vui khi con gái kêu là mẹ ơi, con muốn giới thiệu bạn nước ngoài của con, những người bạn Mỹ về Tết Việt Nam. Người nước ngoài họ chỉ biết về Chinese New Year chứ họ không biết là Tết Việt Nam, do vậy, con gái mình muốn chia sẻ truyền thống của người Việt Nam. Các bạn sinh viên Mỹ cũng muốn học hỏi thêm về phong tục, tập quán của người Việt Nam nên mình cũng rất cố gắng chia sẻ với các bạn trẻ. Dù ảnh hưởng của dịch Covid-19 nhưng mình vẫn cố gắng tạo được một sự kiện gia đình cùng các bạn trẻ. Trước khi tới nhà, các bạn sinh viên phải xét nghiệm Covid-19 khoảng 72 tiếng trước đó và phải có kết quả âm tính. Mọi người phải đeo khẩu trang và đeo găng tay. Mình vẫn phải giữ an toàn cho mọi người xung quanh mình”.

Đối với những bạn trẻ người Mỹ, mặc dù khá lúng túng với những nhiên liệu và cách gói bánh, tham gia gói bánh chưng là một trải nghiệm khá thú vị khi họ vừa được tự tay làm, vừa được lắng nghe và tìm hiểu về Tết và văn hóa Việt Nam. Ethan Sinclair chia sẻ: “Làm bánh chưng khá thú vị, khác hẳn những đồ ăn tôi đã từng nấu như Burger hay Bít-tết. Tết Việt Nam rất thú vị. Tôi thường nghe về Giáng sinh, lễ Tạ ơn và tôi rất thích được nghe về các nền văn hóa khác, các phong tục tập quán khác nhau.”

Trong khi đó, đối với Brady Rudnick, một sinh viên từ bang New York, đây sẽ là một kỷ niệm đáng nhớ về Tết của Việt Nam: “Làm bánh chưng thật là một trải nghiệm thú vị. Tôi đã từng được ăn thử trước đây nhưng được tự tay làm thì hoàn toàn khác. Ngoài ra, tới đây tôi có cảm giác được ở trong một cộng đồng và tôi rất vui khi tự mình làm một chiếc bánh. Tôi rất vinh dự khi được mời tới một gia đình người Việt và được chứng kiến không khí chuẩn bị Tết”.

Ái Mỹ, con gái chị Anna là thế hệ thứ hai người Việt sinh ra và lớn lên ở nước Mỹ, tuy nhiên Ái Mỹ luôn cảm thấy gắn bó với Việt Nam và luôn cố gắng tìm hiểu về cội nguồn của mình: “Là người Việt sinh ra ở Mỹ, tôi nghĩ rằng mình cần phải biết cội nguồn của mình vì tìm hiểu về văn hóa chính là tìm hiểu về bản sắc của mình và tôi rất muốn chia sẻ với mọi người xung quanh. Không phải ai cũng biết về Việt Nam, vì vậy, tôi thường mời các bạn mình về nhà để giới thiệu về truyền thống và văn hóa Việt Nam và để các bạn có những trải nghiệm riêng” .

2020 là môt năm đặc biệt với rất nhiều cảm xúc đối với tất cả chúng ta, tuy nhiên, dù ở đâu và trong bất kỳ hoàn cảnh nào, người dân Việt Nam trên khắp thế giới và ở Mỹ nói riêng vẫn luôn nhớ về quê hương, đất nước, nhất là khi một năm mới sắp tới và Tết chính là khi những cảm xúc đó lại dâng trào./.

Con trâu – biểu trưng văn hoá trong tâm thức người Việt

VOV.VN – Trong tâm thức văn hoá của người Việt, con trâu mang nhiều nét nghĩa biểu trưng, phản ánh sâu sắc bản sắc văn hóa dân tộc trên nhiều phương diện.

Con trâu là loài vật thân thiết, gắn bó với người dân Việt từ thủa sơ khai. Trong văn hóa phương Đông, trâu là một trong 12 con giáp thuộc vòng tuần hoàn lịch âm tính theo Can Chi và cũng nằm trong lục súc (6 loại gia súc nuôi trong nhà, gồm ngựa (mã), trâu/bò (ngưu), cừu/dê (dương), chó (cẩu), lợn (trư), và gà (kê)).

Không chỉ tạo nên những giá trị vật chất đa dạng mà trâu còn mang ý nghĩa tinh thần to lớn, sức mạnh bền bỉ, tinh thần hăng say lao động, chịu được gian khổ và khỏe mạnh của người Việt Nam. Hình tượng con trâu phản ánh sâu sắc bản sắc văn hóa trên nhiều phương diện từ phong tục tập quán, lễ hội cho đến đời sống văn học, nghệ thuật…

“Người bạn thuỷ chung” với người dân Việt

Theo các di chỉ khảo cổ, cách nay trên dưới 10.000 năm, khi nền nông nghiệp chiếm vai trò chủ đạo, người Việt cổ đã thuần hóa trâu rừng thành trâu nhà và biến nó trở thành con vật phục vụ cho việc cày cấy, vận chuyển hàng hoá được dễ dàng, thuận tiện.

Với bản tính ôn hoà, dễ thích nghi với môi trường sống, đem lại năng suất cao, con trâu giữ vị trí quan trọng đối với sản nghiệp người nông dân. Chẳng vậy mà, cư dân lúa nước coi trọng “con trâu là đầu cơ nghiệp”, là tài sản lớn.

Không những thế, trong quá trình lao động, đời sống hàng ngày, mối quan hệ gắn bó, thuỷ chung giữa người và trâu được hình thành. Con trâu không chỉ lao động sản xuất quan trọng bậc nhất mà còn là “tri kỷ” sớm hôm gắn bó bởi những nét tương đồng về số phận, tính cách giữa người nông dân và con trâu.

Gắn liền trong nếp sống của những người nông dân chất phác, trâu được nhân cách hoá như một một con người, bình đẳng với người, có tâm tính như người qua những câu ca dao, tục ngữ, thành ngữ: “Trâu ơi ta bảo trâu này/ Trâu ra ngoài ruộng trâu cày với ta/ Cấy cày vốn việc nông gia/ Ta đây trâu đấy, ai mà quản công”. Hay “Trên đồng cạn, dưới đồng sâu/ Chồng cày, vợ cấy, con trâu đi bừa”.

Có lẽ trong các giống gia súc chỉ có loài trâu mới nhận được tình cảm trân trọng như vậy. Sự “biết ơn” của con người đối với vật nuôi “đầu cơ nghiệp” còn thể hiện qua câu ca dao: “Bao giờ cây lúa còn bông/Thì còn ngọn cỏ ngoài đồng trâu ăn”. Với vị trí quan trọng như thế nên từ xa xưa, “tậu trâu” đã được coi là một trong ba việc hệ trọng của đời người, trong đó “tậu trâu” đứng số một: “Tậu trâu, lấy vợ, làm nhà / Cả ba việc ấy đều là khó khăn”.

Là tài sản lớn, biểu tượng của sự giàu sang phú quý nên trâu được tôn vinh, “linh thiêng hóa” trong các hoạt động tín ngưỡng, thờ cúng tôn giáo. Lễ hội đâm trâu của các dân tộc Tây Nguyên hay tục ăn Tết Trâu và lễ tiến Xuân Ngưu (dâng trâu mùa xuân) ở nhiều địa phương miền Bắc và miền Trung mang mong ước của người dân về một vụ mùa bội thu, cây cối xanh tốt. Gắn với lễ hội là hàng loạt sinh hoạt văn hóa khác, hào hứng nhất là tục chọi trâu hướng đến “tinh thần thượng võ”, ca ngợi chí dũng cảm và sức mạnh của loài trâu. Tục này rất độc đáo ở Việt Nam và phổ biến ở Phù Ninh (Phú Thọ) và Đồ Sơn (Hải Phòng).

“Con trâu như cái cột của ngôi nhà văn hoá, văn minh Việt”

“Nghệ thuật Việt khởi đi từ làng. Nghệ thuật Việt là nghệ thuật làng. Nước Việt là nước làng. Văn minh của người Việt, nước Việt là văn minh lúa nước. Và con trâu như cái cột của ngôi nhà văn hoá, văn minh Việt” (hoạ sĩ Lê Thiết Cương). Vì thế hình tượng con trâu không chỉ xuất hiện trong đời sống văn hoá, tâm linh của người Việt, mà còn được hình tượng hóa vào ngôn ngữ nghệ thuật với những biểu trưng đa diện, đa sắc thái.

Trong tranh dân gian Đông Hồ, con trâu tượng trưng cho sự cần cù, chất phác, cao thượng và chịu thương chịu khó, với những nét ngộ nghĩnh chân quê của con người nông dã. Điều đó thể hiện trong những bức tranh “Mục đồng thổi sáo trên lưng trâu”, tứ bình “Ngư tiều canh mục”, “Chọi trâu”… Hình tượng trâu còn được chạm khắc trên trống đồng Vĩnh Hùng. Trâu góp mặt trong điêu khắc gỗ đình làng thế kỷ 17-18.

Từ dòng chảy văn hoá dân gian, hình tượng con trâu đi vào văn chương bác học, vào thơ Tam nguyên Yên Đổ: “trâu già gốc bụi phi hơi nắng”, thơ bà huyện Thanh Quan: “Gõ sừng mục tử lại cô thôn”, hiện hữu trong nhiều tác phẩm văn học nghệ thuật thời hiện đại như thơ của Chủ tịch Hồ Chí Minh: “Trẻ dắt trâu về tiếng sáo bay”; thơ Tố Hữu: “Mình về ta gửi về quê/Thuyền nâu, trâu mộng với bè nứa mai… Trâu về xanh lại Thái Bình/Nứa mai gài chặt mối tình ngược xuôi; thơ Giang Nam: “Ai bảo chăn trâu là khổ?/Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao… Con trâu đi vào trang văn Nguyên Ngọc – Nguyễn Trung Thành với hiệu quả thẩm mĩ lớn – hiện thân cho hồn cốt quê hương, “dáng hình xứ sở” – phải yêu thương và bảo vệ: “Trên cánh đồng xưa, cha ta ngày đêm kéo cày gãi đất và con trâu cũng lầm lụi như người…”. Quả thực, “chínhcon trâu tự nó đạt tới biểu tượng của nền văn hóa, giúp cho nhà văn, nhà thơ biết thi vị hóa, đem lại chất lãng mạn cho văn chương” (PGS. Đào Thản).

Xuyên suốt chiều dài lịch sử của nền mỹ thuật, hình tượng con trâu cũng là đề tài được ưa chuộng trong tranh của nhiều họa sĩ bậc thầy như: Nguyễn Sáng (Chọi trâu), Nguyễn Tư Nghiêm (Con nghé, 12 con giống), Tô Ngọc Vân (Con trâu quả thực)… Đến nay, hình tượng con trâu vẫn là nguồn cảm hứng cho các nghệ sĩ sáng tạo với nhiều cách thể hiện, bên cạnh phong cách tả thực còn có trừu tượng, lập thể… khiến cho tranh trâu vô cùng phong phú. Những đường nét, sắc màu, hồn vía của bức tranh để thấy sức sống của mùa xuân được họa sĩ biểu đạt theo chính cảm nhận và những rung cảm của mình.

Năm nay, tại triển lãm “Tiễn Tí đón Sửu”, hoạ sĩ Lê Thiết Cương đưa hình tượng chú trâu tranh gốm ghép (mosaic) lên đĩa và lọ gốm, vẽ bột màu trên vải màn, mực nho trên giấy dó. Trong khi đó, họa sĩ Nguyễn Tấn Phát “trình làng” với 1.010 con trâu làm từ sơn mài với màu sắc tươi sáng, trưng bày ở Làng cổ Đường Lâm (thị xã Sơn Tây). Họa sĩ Lê Đình Nguyên – người được mệnh danh là Nguyên “trâu” giới thiệu những tác phẩm điêu khắc trâu trên chất liệu gốm Bát Tràng.

Tương tự, các họa sĩ tên tuổi như Đỗ Phấn, Thành Chương, Phạm An Hải, Hoàng A Sáng… cũng những hình tượng con trâu đa sắc màu dịp năm mới không chỉ là một lời chúc lành cho năm mới tốt đẹp mà còn chuyển tải nhiều thông điệp trong xã hội. Tiễn năm cũ đón năm mới bằng những gam màu tươi vui, với ước nguyện truyền năng lượng tích cực, niềm hi vọng cho mọi người.

Có thể nói, hình tượng con trâu được thể hiện sinh động, đa dạng, nhiều chiều, nhiều tầng nghĩa trong phong tục, văn học, nghệ thuật,… Nó chuyên chở những biểu trưng văn hóa, ngôn ngữ độc đáo của người dân nền nông nghiệp lúa nước.

Ngày nay, hình tượng con trâu qua quá trình dịch chuyển, thẩm thấu, biến hóa trong đời sống. Trâu không chỉ là con vật tạo nên những giá trị vật chất cho con người mà nó còn trở thành một biểu tượng của sự bền bỉ, sức lao động hăng say, tinh thần bất khuất, chịu thương chịu khó của người dân Việt  Nghĩ về hình tượng con trâu như một biểu tượng trong kho tàng di sản văn hóa cũng là cách để chúng ta tiếp cận, khám phá những biểu hiện đa diện, nhiều chiều, phức tạp của văn hóa trong tâm thức dân tộc./.

Tiến sĩ cello đầu tiên ở Việt Nam: Cô gái Huế “khoác áo” hàn lâm cho làn điệu dân ca

VOV.VN – “Sau 4 năm được ra với thế giới, tiếp xúc với nhiều nghệ sĩ huyền thoại và nền văn hóa lâu đời ở Đông Âu, tôi lại càng nuôi một tình yêu mạnh mẽ và khát vọng lớn hơn rằng trăm năm nữa, Việt Nam cũng có một bề dày âm nhạc không chỉ là dân ca, đàn tranh, đàn nhị, đàn nguyệt mà nhạc giao hưởng cũng phát triển…”, TS Đinh Hoài Xuân

Dù đang tất bật với các buổi biểu diễn, dự án “Một triệu bàn tay chạm tới cello” và hai album cello mới phát hành… nhưng tiến sĩ, nghệ sĩ cello Đinh Hoài Xuân vẫn dành cho chúng tôi cuộc hẹn trong một buổi chiều đông cuối năm để chia sẻ về tình yêu với âm nhạc cổ điển, về những nốt nhạc thăng trầm trong hành trình 22 năm cùng cây đàn cello.

“Trước và sau khi nghe cô ấy đàn, tôi có hai trạng thái cảm nhận về cô. Trước thì tôi nghĩ cô gái này mỏng manh dễ tổn thương và hay cười; còn sau khi nghe đàn, tôi nghĩ mình đã nhầm, bởi có một sự kiên định và quyết tâm hiếm thấy ở cô. Tôi cảm nhận được cô có một sức mạnh đối lập với vẻ ngoài”, Giáo sư người Rumani, Razvan Suma chia sẻ.

Trở về quê hương để “gieo” tình yêu Cello

Nhìn vóc người nhỏ nhắn, giọng Huế ngọt ngào, không ai nghĩ cô gái trẻ đó lại dám chấp nhận mọi thách thức, nuôi một hoài bão mạnh mẽ – đó là đưa giai điệu tuyệt vời của tiếng đàn cello chinh phục công chúng Việt Nam.

Sau khi hoàn thành xuất sắc luận án tiến sĩ với đề tài “Biểu diễn và phổ biến cello tại Việt Nam” ở Rumani, khác với nhiều nghệ sĩ thường lựa chọn ở lại nước ngoài làm nơi phát triển sự nghiệp thì Đinh Hoài Xuân lại đau đáu trở về quê hương, bởi với cô quê hương là nơi tuyệt diệu nhất. Hoài Xuân trở về và tiếp tục hành trình thường niên do cô sáng lập: Cello Fundamento 4, chật kín khán giả Nhà hát Lớn Hà Nội… Năm 2020, nhiều chương trình bị ảnh hưởng do dịch Covid-19, nhưng Hoài Xuân vẫn làm được nhiều dự án âm nhạc, đó là: đại sứ hình ảnh cho cuốn sách 800 trang “Beethoven, âm nhạc và cuộc đời”; dự án “Một triệu bàn tay chạm tới cello”; 2 album cello mới phát hành vào những ngày cuối năm…

Đinh Hoài Xuân là con út trong một gia đình đông anh em, bố là bộ đội, mẹ là giáo viên trường làng ở vùng quê Lệ Thủy, Quảng Bình. Hoài Xuân chia sẻ, cô bắt đầu với cello khá muộn, nhưng ngay khi nhìn thấy cây đàn cello, cô đã “phải lòng” dù cho không ít lời gièm pha rằng, cô sẽ không đi đến đâu với cello. Nhưng cô bé ngày đó vẫn miệt mài trong suốt một năm vào mỗi cuối tuần bắt xe đò từ Huế ra Hà Nội học thêm với giáo sư Vũ Hướng, Chủ nhật lại bắt xe đò vào Huế. Rồi cô thi đỗ vào hệ đại học Nhạc viện Hà Nội. Cô phải tự kiếm tiền để trang trải cho việc học nên cuộc sống rất khó khăn. Nhưng càng khó càng phải cố, đằng đẵng gần 15 năm trôi qua, Hoài Xuân không quên được những tháng ngày cơ hàn đó.

Trái ngược với khi ở Việt Nam vừa học vừa làm thì ở Rumani, Hoài Xuân  dành trọn vẹn thời gian và hơi thở cho cello. Bốn năm chạm tay vào một trong những cái nôi của nền âm nhạc thế giới đã khiến ngón đàn của Hoài Xuân điêu luyện hơn, sâu hơn. Cô học hỏi được nhiều từ các nghệ sĩ lớn, qua những lần đi biểu diễn ở Mỹ, Tây Ban Nha, Ý, Bỉ, Hy Lạp và các nhà hát ở Rumani. Từng ấy năm tháng lớn lên cùng âm thanh vang dày, ngân, trầm ấm của cello kèm theo sự rung cảm mãnh liệt qua mỗi âm thanh tiếng đàn, cô thấy mình bị ảnh hưởng nhiều từ những âm thanh đó. “Nơi tôi sinh ra là vùng đất nắng gió và cát trắng Quảng Bình. Suốt tuổi thơ lại nghe những giai điệu hò Huế và giọng nói ngọt lịm của người xứ Huế; trưởng thành ở Hà Nội và kết thúc chặng học ở Rumani, toàn bộ con đường đó, thật tâm, nếu dùng mỗi từ mạnh mẽ sẽ không đủ để diễn tả hết…” – Hoài Xuân tâm sự.

Trên con đường đó, mỗi lúc khó khăn, mông lung tìm phương hướng cho mình, cô lại nhớ đến lời bố từng nói: “Con cứ học, cứ đi theo niềm đam mê và cố gắng hết sức mình. Dù có được sản phẩm hay không thì trong quá trình thực hiện mình có trải nghiệm, kinh nghiệm, đấy đã là thành công rồi”. Vì thế, trong khi hầu hết các bạn bè học cello ra thường chọn con đường làm giảng viên hoặc biểu diễn trong dàn nhạc thì cô lại khát khao mang cello từ sân khấu sang trọng đến với đám đông công chúng, làm công tác phổ cập nó. Bởi cô thấy con đường đó có ý nghĩa và bản thân phù hợp là người đi truyền cảm hứng. Chính vì thế, sau này luận văn của Hoài Xuân là “Phổ cập và biểu diễn cello tại Việt Nam”. Nhờ đề tài mới mẻ và mang tính thiết thực cho xã hội nên cô đã giành được học bổng toàn phần của 2 Chính phủ: Việt Nam – Rumani. Luận án này sẽ được in dưới dạng sách với 3 – 4 thứ tiếng.

Hằng năm, Hoài Xuân tổ chức những buổi biểu diễn kết hợp âm nhạc cổ điển với làn điệu dân ca Việt Nam; Đồng thời, thực hiện dự án phổ cập tới các trường từ mầm non đến đại học. “Đây là một khát vọng lớn, nhưng mình sẽ đi từng bước một, từng ngày một, rồi mình cũng sẽ lên một nấc thang nào đó. Hoài Xuân xác định dành cả cuộc đời cống hiến cho mục tiêu này. Giai đoạn khó khăn nhất cũng đã bước đầu vượt qua được…” – Hoài Xuân tâm sự.

Thành công có thể chạm tới được, nếu bạn tận hiến vì nó

Sẽ là cảm giác gai người, những rung cảm rất khác khi bạn nghe Ave Maria hay Hướng về Hà Nội, hay những tình khúc Trịnh Công Sơn qua ngón đàn đã từng tứa máu khổ luyện của cô. Mỗi ngày cô tập luyện ít nhất 4 – 5 tiếng, có ngày 6 – 7 tiếng. Mơ ước của Xuân là được solo với các dàn nhạc giao hưởng uy tín danh tiếng trên thế giới. Bên cạnh đó, cô phát triển chuỗi hòa nhạc Cello fundamento do cô sáng lập và tổ chức ở Việt Nam từ năm 2016 để góp phần nhỏ bé lan toả cây đàn cello cũng như âm nhạc cổ điển tại Việt Nam.

Với dự án này, hằng năm cô sẽ mời các nghệ sĩ nước ngoài về trình diễn cùng các nghệ sĩ Việt. Để làm các chương trình đó, cô từng phải đi vay lãi ngân hàng. “Sổ nợ của tôi ghi chi chít dày đặc ba cuốn… Tất cả được tôi lưu giữ một cách cẩn thận nhất, vừa làm kỷ niệm, vừa là bài học không được phép quên và vừa là minh chứng cho tuổi trẻ liều lĩnh dám nghĩ, dám làm, đi lên bằng nỗ lực không ngừng của chính mình…” – Hoài Xuân chia sẻ. Đến nay, Hoài Xuân đã có 7 lần tổ chức họp báo, từ ra mắt album Khúc phiêu du một đời cho đến 4 buổi hòa nhạc quốc tế.

Có thể nói, hơn 20 năm kể từ ngày “phải lòng” cây đàn cello đến giờ Hoài Xuân vẫn bền bỉ, nhiệt huyết và tràn đầy hy vọng cùng với sự trưởng thành và độ chín của bản thân, cô tin rằng các dự án sẽ lớn lên cùng cô, người trẻ sẽ biết tới vẻ đẹp của cello, của những âm thanh đa sắc và lấp lánh… Và như thế, với nghệ sĩ Hoài Xuân, sống là để trao tặng những món quà lấp lánh, những vẻ đẹp, những ước mơ, khát vọng, chứ không chỉ cho riêng mình. Cô luôn muốn người trẻ thấy, mọi sự thành công đều có thể chạm tới được, nếu bạn tận hiến vì nó…

Khát vọng lan tỏa tình yêu nhạc cổ điển

Đinh Hoài Xuân trên con đường hướng ra thế giới, không quên gửi gắm khán giả Việt Nam thông điệp với nguồn năng lượng tích cực đến mọi người thông qua âm nhạc cổ điển, kết hợp với những làn điệu dân ca để lan tỏa rộng lớn ở cả Việt Nam và thế giới.

Trước khi sáng lập Cello Fundamento, Hoài Xuân được biết đến với các dự án nhạc nhẹ hóa cello, dẫn lối để nhạc cụ cổ điển này đến gần hơn với công chúng. Đó là MV “Hướng về Hà Nội” (2014), là thành quả làm việc của ekip 130 người trong 10 tháng. Cùng năm đó, cô khiến những người yêu nhạc Trịnh phải ngỡ ngàng với bản phối “Sóng về đâu” trên thanh âm trầm ấm của cello, trả lại vẻ đẹp mộc mạc, tự nhiên của âm nhạc Trịnh Công Sơn… Và ở các Cello Fundamento hằng năm, sau khi trình diễn tác phẩm của các thiên tài âm nhạc cổ điển trên thế giới, bài cuối bao giờ cũng là một tiết mục dân ca Việt Nam như Trống cơm, Lý ngựa ô… chuyển soạn cho các nghệ sĩ tham dự Cello Fundamento biểu diễn, vừa như một món quà đặc biệt dành tặng khán giả Việt Nam, vừa giới thiệu ra bạn bè quốc tế.

Tháng 9/2020, tham dự diễn đàn “Khởi nghiệp đổi mới sáng tạo” tại Huế, TS Cello Đinh Hoài Xuân đã trình bày ý tưởng đưa làn điệu dân ca Huế ra với bạn bè quốc tế bằng việc kết hợp nhạc cụ phương Tây cổ điển cello Huế tại các buổi hòa nhạc trong và ngoài nước. Ví dụ: Lý ngựa ô Huế được phối khí chuyển soạn cho 8 nhạc cụ cello trong hòa nhạc CF3. Dự án “Dân ca Huế trong hoà tấu nhạc cổ điển” này của cô đã đoạt giải Ba. Cô chia sẻ: “Tôi đưa ra dự án với đầy tâm huyết của người con xa quê lâu năm, của người con gái yêu Huế tha thiết và có 12 năm tuổi thơ lớn lên tại Huế. Tôi mong muốn tổ chức thường niên hòa nhạc cổ điển ở Huế, với hình thức biểu diễn kết hợp giữa âm nhạc giao hưởng cổ điển với làn điệu dân ca Huế. Hoà nhạc diễn ra trong 3 năm tới: 2021-CF6, 2022-CF7, 2023-CF8…”.

“Mỗi năm tôi cố gắng thực hiện một chương trình hòa nhạc chất lượng, công phu kỹ càng và gần gũi. 20 năm nữa sẽ là CF26, như thế nó sẽ đi theo, gắn liền với cuộc đời mình. Tôi tin rằng, chỉ vài năm nữa sự lan tỏa của nó sẽ càng lớn, góp phần truyền cảm hứng yêu nhạc cổ điển đến mọi người, giúp nâng cao đời sống âm nhạc tinh thần văn hóa trong cộng đồng, tăng cảm nhận và hiểu biết về âm nhạc cổ điển. Truyền cảm hứng, động viên các tài năng âm nhạc trẻ, kết nối cộng đồng…” –  TS Đinh Hoài Xuân chia sẻ./.

Kinh nghiệm dạy con mà không cần học thêm

Thứ bảy, 13/2/2021, 00:00 (GMT+7)
Ngày nay, cùng với sự phát triển của công nghệ, nhiều phụ huynh khá hoang mang về việc nuôi dạy con. Tôi xin chia sẻ một số phương pháp đã áp dụng.
Từ bé, con tôi đã không học thêm, tôi cảm thấy việc học thêm là không cần thiết. Trẻ học bán trú gần 10 tiếng mỗi ngày, việc học thêm chỉ khiến kiến thức bị “nhồi nhét”. Ngoài ra, việc đưa đón con khiến tôi rất mệt mỏi; về nhà lại phải nấu nướng, làm bài tập là hết cả buổi tối. Do đó, tôi quyết định tự dạy con tại nhà.
Khi dạy con, tôi chọn 6 hoạt động sau đây làm hoạt động cốt lõi. Ngoài các hoạt động này ra, tôi không cho con học thêm bất kỳ bộ môn nào khác. Dưới đây là 6 hoạt động tôi thực hiện: Đọc sách, dạy con làm bài tập, dạy con làm việc nhà, chơi cùng con, cộng đồng và thiên nhiên, phụ đạo kỹ năng yếu.
Một: Đọc sách. Tôi đã đọc sách cho con từ tấm bé, việc đọc sách là hoạt động quan trọng hàng đầu trong việc nuôi dưỡng con. Để dạy con đọc sách, tôi chuẩn bị một danh sách những tác phẩm kinh điển, giàu sức hấp dẫn, phù hợp với cá tính và sở thích của con như: Heidi, Tom Sawyer, Oliver Twist, Không gia đình, Hai vạn dặm dưới đáy biển, Nanh trắng…
Khi Bo (con tôi) mới một tuổi, tôi bắt đầu từ những truyện tranh ảnh của Nhật Ehon. Khi Bo 3-4 tuổi, tôi chuyển sang đọc truyện chữ cho con. Mỗi ngày, trước khi đi ngủ, tôi đọc một chương khoảng 20-30 phút. Duy trì thói quen này hàng ngày, Bo giao tiếp và diễn đạt rất tốt. Với tôi, đọc sách không chỉ là hoạt động giải trí mà còn nhằm xây dựng một thói quen đặc biệt quan trọng và hữu ích trong tương lai.
Hai: Dạy con làm bài tập. Để giúp Bo thích nghi với việc học, tôi theo dõi bài tập về nhà rất chặt chẽ. Bo vốn không học thêm hay học chữ trước khi vào lớp 1; do đó khi vào trường, Bo hầu như không thể viết chữ. Đến khi con lên lớp 2, phát hiện ra vấn đề, tôi đã thiết lập khung giờ học cố định hàng ngày để hỗ trợ con làm bài tập. Với môn Toán, nếu con giải sai, tôi sẽ giảng lại từ đầu để cậu hiểu. Với chính tả, nếu con viết sai, tôi sẽ dùng bút màu tô đậm những chữ sai cho con nhìn thật lâu để nhớ mặt chữ, viết lại mỗi chữ ba lần. Qua bài tập tại trường, tôi có thể hiểu con thích học gì, không thích gì, chưa hiểu gì. Nhờ đó, tôi giúp con yêu thích việc học ở nhà trường.
Ba: Chơi cùng con. Tôi rất không thích mối quan hệ cha mẹ và con cái chỉ xoay quanh việc: phụ huynh chỉ vùi đầu vào công việc; trẻ đi học về, ăn cơm, xem tivi, điện thoại. Tôi nhận ra nhiều gia đình hiện đại rất ít khi trò chuyện cùng con. Phụ huynh có mối quan tâm riêng, trẻ cũng chỉ chú tâm vào chiếc máy điện thoại. Ngày nay, dù nhiều chuyên gia luôn khuyến khích phụ huynh chơi với trẻ nhưng không có ai hướng dẫn chơi như thế nào. Tôi luôn thích làm mọi thứ một cách chuyên nghiệp; do đó, tôi đọc rất nhiều sách để tìm ra những trò chơi hấp dẫn mà mình có thể chơi với con. Ba loại trò chơi mà mẹ con tôi có thể cùng chơi: các loại trò chơi vận động như cầu lông, bơi lội, đá banh; các trò chơi thủ công như gói quà, viết thiệp, thủ công tặng bạn bè, cô giáo; các trò chơi trí não hoặc nghệ thuật như thi đố thơ, đố Toán…
Mục đích của các trò chơi này là tạo bầu không khí vui vẻ trong gia đình, cùng nhau tận hưởng hạnh phúc, tránh để mỗi người sống trong một thế giới riêng. Tôi rất mong trở thành một người mẹ mà Bo có thể tự tin chia sẻ mọi việc trong cuộc sống.
Bốn: Việc nhà. Từ nhỏ, tôi đã bị ám ảnh bởi hình ảnh phụ nữ phải làm mọi chuyện trong gia đình, từ giặt đồ, nấu cơm, con cái, dạy học… Chính vì vậy, ngay từ nhỏ tôi đã quyết tâm phải dạy cho Bo làm việc nhà dù con là con trai. Dạy việc nhà quả không dễ dàng, trẻ rất dễ bỏ cuộc và phụ huynh cũng cảm thấy khó khăn. Tuy nhiên, tôi rất kiên trì với mục tiêu đó. Đến nay, Bo đã biết quét nhà, rửa chén, lau bàn thay phiên với mẹ… Tôi sử dụng các video vui nhộn trên mạng để hướng dẫn con những món đơn giản và thực tiễn như xào rau muống, luộc rau, luộc trứng, chiên trứng. Đôi khi mệt, tôi cũng sẵn lòng xả hơi vài ngày.
Tôi cho rằng những lớp học kỹ năng sống bên ngoài thị trường chỉ mang tính chất vui là chính. Ngoài ra, nó cũng đẻ thêm gánh nặng cho phụ huynh vì phải tốn kinh phí mua dụng cụ và nguyên vật liệu. Ngược lại, nếu phụ huynh có thể biến tất cả các hoạt động trong gia đình như: giặt giũ, lau dọn, nấu nướng thành những môn học kỹ năng sống thì sẽ tiết kiệm được rất nhiều. Đồng thời, chúng rất thực tế chứ không xa vời, mông lung…
Năm: Cộng đồng. Đối với tôi cộng đồng và thiên nhiên vô cùng quan trọng. Nếu như đọc sách, vui chơi, việc nhà là những công việc mang tính chất củng cố kiến thức của nhà trường, thì tôi cũng mong con sẽ trở thành người hướng ngoại, không vùi đầu trong nhà, trong thế giới riêng. Tôi thường xuyên cho Bo đi song hành trong rất nhiều hoạt động để dạy cậu sự quan trọng của thiên nhiên và cộng đồng như dã ngoại, du lịch, từ thiện. Tôi sử dụng video để dạy Bo về sự thiếu thốn của trẻ em khắp thế giới, sự quan trọng của thiên nhiên; cũng dạy con rằng một con người muốn sống tốt thì phải gắn bó với cộng đồng. Cộng đồng và các hoạt động dã ngoại chính là cách để con hiểu và hướng ra thế giới, thay vì sống một cách cô lập.
Sáu: Phụ đạo kỹ năng yếu. Đó là hoạt động cuối cùng mà tôi thực hiện tại nhà. Trong việc học tại trường, nếu phát hiện Bo yếu một kỹ năng nào đó, tôi sẽ dành thời gian để đào tạo tập trung kỹ năng đó; chẳng hạn: viết chính tả, giải toán đố… Nếu không có kỹ năng nào yếu, tôi sẽ sử dụng thời gian này dạy tiếng Anh cho con. Tôi dạy bằng cách sử dụng các câu chuyện tiếng Anh kinh điển tải từ trên mạng, mỗi ngày đọc cho con một câu chuyện đến khi con nhớ mặt chữ và nghĩa của các từ.
Những quy định khác: Tôi rất nghiêm khắc trong việc quản lý các thiết bị điện tử. Bo không được phép chơi điện thoại, sử dụng máy vi tính. Một tuần, cậu có một ngày gọi là ngày xả hơi. Trong ngày này, hai mẹ con thường đi chơi cùng nhau và làm những việc mà cả hai cùng yêu thích. Tôi đã áp dụng phương pháp đào tạo 2 không: “Không học thêm, không điện tử” và 6 chữ vàng: Sách, bài tập, việc nhà, cộng đồng, vui chơi và cải thiện như này khá lâu rồi, cảm thấy thực sự yêu thích nó. Tôi làm 6 hoạt động này một cách đều đặn trong nhiều năm. Ngoài ra, tôi không cho con học thêm, không theo đuổi bất kỳ phương pháp nào từ bên ngoài. Tôi luôn mong con có một tuổi thơ đúng nghĩa, không bon chen, không cạnh tranh vì điểm số.
Trang

Nghệ nhân kim hoàn xứ Huế

Thứ bảy, 13/2/2021, 10:01 (GMT+7)

Nghệ nhân ưu tú Trần Duy Mong với đôi tay tài hoa đã tạo ra hàng trăm tác phẩm kim hoàn tinh xảo.

Nghề kim hoàn ở Kế Môn ở xã Điền Môn, huyện Phong Điền (Thừa Thiên – Huế) nổi danh khắp nước. Nghệ nhân Trần Duy Mong là người nối nghiệp làng nghề mỹ nghệ kim hoàn nổi tiếng này, dù tuổi cao vẫn dành thời gian để chế tác và cùng con gái lên ý tưởng.

Lớn lên trong gia tộc có truyền thống về nghề, với tay nghề bậc thợ 7/7, ông tự thiết kế và làm ra nhiều tác phẩm đạt trình độ kỹ thuật, mỹ thuật cao.

Một trong những tác phẩm ông ấn tượng nhất là “Hài cung đình”, đạt giải ba Hội thi sản phẩm thủ công mỹ nghệ Việt Nam lần thứ VI năm 2009 của Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn.

Từ trang sức dành cho cô dâu, chú rễ trong lễ cưới truyền thống, đến những vật dụng thân quen từ gương soi, bộ trà, đĩa… đều được nghệ nhân Mong dùng đôi tay khéo léo tạo ra tác phẩm đẹp mắt, sang trọng.

Ông cũng làm nhiều đồ lưu niệm bạc là những hình ảnh di tích lịch sử, danh lam thắng cảnh của cố đô Huế, như Ngọ Môn, Chùa Thiên Mụ… Những tác phẩm này sau triển lãm được ông mở rộng chế tác với các kích cỡ khác nhau để phục vụ người mua.

Tác phẩm nón bằng bạc được nghệ nhân dành nhiều tâm huyết.

Bộ nữ trang quốc hoa Việt Nam hoa sen đạt giải nhất tại Hội thi chọn sản phẩm thủ công mỹ nghệ và đặc sản lần thứ nhất tại Festival nghề truyền thống Huế năm 2017.

Sản phẩm tranh mạ vàng 3D cầu Rồng đạt giải ba cuộc thi thiết kế sản xuất sản phẩm lưu niệm du lịch, quà tàng phục vụ APEC năm 2017, do UBND TP Đà Nẵng tổ chức.

Cùng kỹ thuật và công nghệ mạ vàng 3D, ông còn làm ra nhiều tác phẩm về Đại Nội Huế, cầu Trường Tiền…

Nghệ nhân từng tham gia nhiều cuộc triển lãm về nghề kim hoàn ở Huế, Đà Nẵng… Nhiều bạn trẻ chú ý với tà áo dài được đính những hoạ tiết bạc tinh xảo.

Năm 2016, nghệ nhân Mong được Chủ tịch nước trao tặng danh hiệu Nghệ nhân ưu tú.

Ông cũng xây dựng Tịnh Tâm Kim Cổ trên đường Đinh Tiên Hoàng (TP Huế), làm nơi trưng bày những sản phẩm 50 năm theo nghề, giới thiệu hiện vật của làng nghề kim hoàn Kế Môn và những sản phẩm của nghề kim hoàn truyền thống ở Huế. Không gian nhà vườn rộng, thoáng là nơi khách đến vừa dạo chơi, vừa lựa chọn những tác phẩm ưng ý nhất.

Nguyễn Đông

Tổng thống Hàn, Pháp chúc Tết bằng tiếng Việt

Thứ bảy, 13/2/2021, 09:17 (GMT+7)
Ông Emmanuel Macron và Moon Jae-in chúc cộng đồng người Việt có năm Tân Sửu mạnh khỏe và thành công trong các bài đăng trên mạng xã hội.
“Tôi xin gửi lời chúc mừng năm mới đến người dân láng giềng nhân dịp Tết nguyên đán Tân Sửu. Năm mới 2021 chúc mọi người một năm mạnh khỏe, bình an. Mong rằng tất cả chúng ta sẽ sớm có một ngày có thể bỏ khẩu trang và gặp lại nhau”, Tổng thống Hàn Quốc Moon Jae-in viết trên Twitter ngày 12/2. Ông cũng gửi lời chúc tương tự bằng tiếng Trung và tiếng Anh.

“Tôi xin trân trọng gửi đến những ai đang chào đón năm mới lời chúc tốt đẹp nhất: sức khỏe, thành công và hạnh phúc!”, Tổng thống Pháp Emmanuel Macron viết trên Facebook ngày 12/2. Ngoài tiếng Việt, ông Macron còn gửi lời chúc bằng tiếng Trung và tiếng Hàn.

Nhiều người dùng mạng Việt Nam đã cảm ơn hai lãnh đạo. “Chúc mối bang giao của hai quốc gia Việt – Pháp ngày thêm khăng khít hơn nữa”, một người bình luận tại bài đăng của Tổng thống Macron. “Chúc ngài cùng gia đình một năm Tân Sửu mạnh khoẻ, hạnh phúc!”, một người khác phản hồi Tổng thống Hàn trên Twitter.
Tổng thống Pháp Emmanuel Macron tại Paris ngày 5/2. Ảnh: AFP.

Tổng thống Pháp Emmanuel Macron tại Paris ngày 5/2. Ảnh: AFP.

Hàn Quốc là nhà đầu tư FDI lớn nhất tại Việt Nam với tổng số vốn lũy kế gần 70 tỷ USD và hơn 8.000 dự án ở nhiều địa phương. Hàn Quốc là đối tác thương mại lớn thứ hai của Việt Nam, kim ngạch thương mại hai chiều năm 2019 đạt 66,6 tỷ USD, con số mục tiêu là 100 tỷ USD. Hàn Quốc còn là thị trường đối tác du lịch lớn thứ hai của Việt Nam, với khoảng 4,2 triệu khách du lịch Hàn Quốc tới thăm Việt Nam và gần 800 nghìn người Việt Nam sang thăm Hàn Quốc năm 2019. Trước Covid-19, mỗi tháng có gần 2.000 chuyến bay kết nối các tỉnh, thành giữa hai nước.
Kim ngạch thương mại hai chiều giữa Việt Nam và Pháp đã tăng hơn ba lần từ khoảng 1,6 tỷ USD vào năm 2009 lên 5,3 tỷ USD vào năm 2019, đứng thứ ba tại châu Âu sau Đức và Hà Lan. Về đầu tư trực tiếp, tính đến tháng 5/2020, Pháp có 588 dự án đầu tư tại Việt Nam với tổng vốn đầu tư đạt 3,56 tỷ USD, đứng thứ hai trong số các nhà đầu tư châu Âu tại Việt Nam.
Nhiều cuộc thi tìm hiểu nước Pháp, liên hoan tiếng hát Pháp ngữ đã được tổ chức trong giới trẻ Việt Nam. Nhiều cơ quan, tổ chức, cá nhân ở Việt Nam trong thời gian qua đã hỗ trợ vật tư y tế như khẩu trang và đồ bảo hộ y tế để giúp Pháp chống dịch.
Phương Vũ

Tránh tái phát đột quỵ như thế nào?

Thứ bảy, 13/2/2021, 09:29 (GMT+7)
Tỷ lệ đột quỵ não tái phát trong 5 năm đầu tiên là 25%, nghĩa là cứ 100 bệnh nhân sống sót sau đột quỵ não, sẽ có 25 trường hợp bị tái phát.
Phó giáo sư Mai Duy Tôn, Giám đốc Trung tâm Đột quỵ, Bệnh viện Bạch Mai, cho biết để những bệnh nhân mắc đột quỵ não có thế ngăn ngừa sự tái phát của bệnh, các bác sĩ khuyến khích bệnh nhân quay trở lại với lối sống bình thường như trước khi bị đột quỵ não.
“Người bệnh nên hoạt động thể chất, tình dục và quay trở lại làm việc nếu có thể. Điều này giúp họ cải thiện sự phục hồi và giảm rủi ro tái phát đột quỵ não”, bác sĩ Tôn nói.
Theo bác sĩ Tôn, phục hồi chức năng giúp những người sống sót sau đột quỵ não học lại các kỹ năng bị mất sau khi một phần não bị tổn thương. Liệu pháp phục hồi chức năng bắt đầu trong bệnh viện ngay giai đoạn cấp, sau khi tình trạng chung của bệnh nhân đã ổn định (Thông thường là trong vòng 24 đến 48 giờ sau đột quỵ não).
Thời gian nằm viện trung bình trong giai đoạn cấp cho bệnh nhân đột quỵ não là từ 4 ngày (thiếu máu cục bộ) và 7 ngày (chảy máu não). Những người sống sót sau đột quỵ thường được chuyển từ chăm sóc cấp tính đến một cơ sở phục hồi chức năng nội trú, một cơ sở điều dưỡng lành nghề hoặc một bệnh viện chăm sóc sau giai đoạn cấp dài hạn.
Tuy nhiên, bác sĩ Tôn nhấn mạnh, nhà là nơi tốt nhất cho các bệnh nhân đột quỵ não trong tiến trình phục hồi. Nững người bệnh này nên được đưa về nhà càng sớm càng tốt. Thời gian tốt nhất để phục hồi là trong một vài tháng đầu tiên. Bệnh nhân sẽ dần ổn định sau 3 đến 6 tháng và một tỷ lệ nhỏ bệnh nhân vẫn có cơ hội phục hồi trong một đến hai năm tiếp theo. Phục hồi sau đột quỵ não là một quá trình cần phải kiên trì và tập luyện liên tục.
Theo Hiệp hội Đột quỵ Quốc gia Mỹ, 10% những người bị đột quỵ não phục hồi gần như hoàn toàn; 25% phục hồi với những khiếm khuyết nhỏ và 40% khác trải qua các khiếm khuyết từ trung bình đến nặng, cần được chăm sóc đặc biệt.
Bác sĩ Tôn chia sẻ thêm, tập thể dục là một phần quan trọng của phục hồi chức năng đột quỵ não. Người bệnh cần dành thời gian khởi động 5-10 phút (kể cả khởi động với các bài tập trên giường). Các môn thể thao phù hợp: đi bộ ngoài trời hoặc đi bộ trên máy; đạp xe tại chỗ; đi theo đường kẻ vạch có sẵn hoặc đi cầu thang. Tần suất tập luyện tối thiểu 3 lần/tuần (tốt nhất là hầu hết các ngày trong tuần). Về cường độ, nếu tính theo thang điểm 10 thì người bệnh nên tập ở mức độ 4-5. Thời gian lý tưởng cho mỗi lần luyện tập là 20-30 phút.
Dinh dưỡng cũng rất cần thiết cho bệnh nhân sau khi bị đột quỵ. Chế độ ăn nhiều chất béo bão hòa, chất béo chuyển hóa và cholesterol có thể làm tăng mức cholesterol trong máu. Chế độ ăn nhiều muối có thể góp phần làm tăng huyết áp. Ăn nhiều calo có thể góp phần gây béo phì. Vì vậy, thói quen sử dụng thực phẩm lành mạnh có thể giúp bạn giảm các yếu tố nguy cơ đột quỵ não.
Người bệnh nên ăn nhiều rau và trái cây, thực phẩm nguyên hạt, nhiều chất xơ. Giảm thịt trong bữa ăn sao cho ít nhất 50% khẩu phần ăn là trái cây và rau quả; 25% là ngũ cốc giàu chất xơ. Ăn cá ít nhất 2 lần/tuần. Chọn cá giầu omega 3 như cá hồi hoặc cá ngừ. Hạn chế cholesterol, chất béo bão hòa và chất béo chuyển hóa. Chọn thịt nạc, thịt gia cầm và không sử dụng chất béo bão hóa hoặc chất béo chuyển hóa khi chế biến. Tránh đồ uống và thực phẩm có thêm đường.
Ngưởi bệnh cũng cần hạn chế rượu bia tối đa vì nó có thể tương tác bất lợi với một số thuốc mà bệnh nhân đang sử dụng để ngăn ngừa tái phát đột quỵ não (ví dụ như warfarin). Lạm dụng rượu bia sẽ gây tăng huyết áp, do đó làm tăng nguy cơ đột quỵ não tái phát. Tuy nhiên, sẽ không có vấn đề gì với lượng rượu ở mức độ vừa phải (tức là khoảng 1-2 đơn vị cồn tiêu chuẩn mỗi ngày; tương đương 100 ml rượu vang hay một chén rượu mạnh 30 ml).
Bệnh nhân được khuyến khích nối lại hoạt động tình dục sau đột quỵ não. Tuy nhiên, một số bệnh nhân cần mất một thời gian để lấy lại ham muốn tình dục. Một số khác cảm thấy ảnh hưởng của đột quỵ não (ví dụ như tê liệt chân tay hoặc cứng khớp) có thể gây khó khăn trong hoạt động ân ái. Những vấn đề này có thể được khắc phục với sự giúp đỡ và tư vấn của bác sĩ chuyên khoa.
Một số nam giới gặp vấn đề trong việc duy trì sự cương cứng do ảnh hưởng của đột quỵ não bởi các nguyên nhân thứ phát như tiểu đường, hút thuốc hoặc tác dụng phụ của một số thuốc được sử dụng để giảm nguy cơ tái phát đột quỵ não (ví dụ như thuốc hạ huyết áp). Tuy nhiên, y học hiện nay đã có những giải pháp để giải quyết vấn đề này, nên tham vấn ý kiến bác sĩ.
Lê Nga

Chàng trai 13 năm chụp ảnh Tết cho cả làng

Thứ bảy, 13/2/2021, 06:05 (GMT+7)
NGHỆ ANĐêm 30 Tết, Mão Mèo sạc đầy pin, lắp sẵn thẻ nhớ vào máy ảnh để 5h sáng mùng 1 bắt đầu ” truyền thống photo tour” miễn phí cho các gia đình trong khối.
Đã chuẩn bị kỹ nhưng rạng sáng Mão “Mèo” vẫn giật mình tỉnh giấc, toát mồ hôi. Anh mơ ngủ dậy muộn, không đi chụp ảnh cho bà con nhưng nhìn đồng hồ mới hơn 4h sáng, chàng trai 34 tuổi thở phào.
Anh cầm máy gọi các thanh niên trong khối: “Dậy qua tau đi chụp ảnh chứ còn ngủ chi nữa”. Sau cuộc gọi, chục thanh niên, cả trai, cả gái, ăn mặc tươm tất, kéo đến nhà. Đúng 8h sáng, người cầm chân đỡ, kẻ đeo máy ảnh, người ôm xấp ảnh chụp từ Tết năm ngoái, hướng về gia đình đầu tiên trong khối 1, thị trấn Tân Kỳ (huyện Tân Kỳ). Từ hơn chục năm nay, các thanh niên có lệ, khi đến chụp ảnh năm mới sẽ phát ảnh của năm trước đó.
“Tiếng là người thị trấn nhưng chúng tôi sống quây quần như làng xóm. Thông lệ chụp ảnh trong ngày đầu năm mới là để mọi người nhìn lại mình sau một năm. Có rất nhiều chuyện để nói, nhiều thứ để so sánh”, anh Mão nói.
Anh chủ nhà đầu khối đang chúc Tết hàng xóm, thấy đám thanh niên đến nhà mình, vội ra về. Anh chỉnh lại bộ vest, rối rít gọi vợ con đứng vào hàng để chụp ảnh. Chục thanh niên trai, gái cũng ùa vào “ké” ảnh. Bức hình của gia đình nào họ cũng muốn có mặt. Chụp xong, chị chủ nhà bày cỗ, mời khách ngồi vào mâm. Mão Mèo rút trong xấp ảnh tấm ảnh Tết 2020, trao cho chủ nhà. Anh được tặng một bao lì xì đỏ chót.
“Thằng cò năm ngoái còn ẵm ngửa, Tết ni đã chạy lon ton rồi chi”, anh chủ nhà chỉ vào thằng con thứ hai đang đứng trước mặt, cười khoái trá, rồi đặt bức ảnh vào trong tấm kính trên bàn tiếp khách. Những bức ảnh chụp từ năm 2008 được chủ nhà xếp gần kín bàn, từ lúc anh chưa lấy vợ, nay đã có hai con.
Hàng chục năm nay, người dân khối 1 có lệ đi chúc Tết thành nhóm. Thanh niên tụ tập thành một đội bắt đầu đi từ đầu khối. Người già tập hợp thành một nhóm từ cuối khối đến. Năm 2008, một thanh niên trong nhóm có chiếc điện thoại mới, Mão Mèo đem ra chụp. Sau đó, đến nhà nào, anh cũng hô hào các thành viên nhà đó xếp hàng trước cổng, chụp một bức làm kỷ niệm. Trong ảnh, chủ nhà đứng chính giữa, đám thanh niên vây xung quanh.
“Ở quê, mọi người đi làm ăn xa nhiều nên Tết là cơ hội đoàn tụ, hàng xóm gặp gỡ nhau. Mỗi lần gặp, mọi người thường nhắc chuyện xưa, nên tôi thay họ lưu lại những kỷ niệm”, anh Mão nói.
Hầu như “photo tour” năm nào cũng có chuyện “vui như Tết”. Có năm, người cầm máy sắp xếp vị trí đứng đã xong, đám thanh niên đã sửa soạn quần áo tươm tất, nhưng chủ nhà vẫn chưa thể bò ra khỏi giường vì say rượu. Cũng có lần, chủ nhà quá chén, đứng múa may trước máy ảnh làm anh thợ loay hoay mãi vẫn không chụp được tấm hình nào như ý. Năm sau, nhà đó được phát một tấm ảnh ông chủ nhà đang “múa” trước máy ảnh.
Người già ít được chụp ảnh nên rất chăm chút ngoại hình. Cứ thấy đám thanh niên xách máy ảnh đến nhà mình, các cụ sẽ thay quần áo mới, chải tóc, buộc đầu thật chỉn chu. Chụp với con cháu xong, các cụ “đòi” chụp một mình. Thi thoảng, Mão Mèo lưu giữ những khoảnh khắc đời thường mà các cụ không biết, Tết năm sau mới mang đến cho xem. Thích chụp ảnh Tết, nên ngày cuối năm, nhiều cụ đến nhà Mão “đăng ký” trước.
Xem lại những bức ảnh chục năm trước, người dân khối 1 đều thấy bộ mặt làng quê đổi thay. Những ngôi nhà gỗ dần nhường chỗ cho nhà gạch, những bụi cây làm bờ rào, nhường chỗ cho tường xi măng. Con người cũng đổi thay, những đứa trẻ 4-5 tuổi đã học lên đại học, các cụ già đã khuất núi, thanh niên lấy vợ, nhiều cô gái rời khối đi lấy chồng.
Bức ảnh chụp các thanh niên trong khối I dịp Tết Nguyên Đán 2009 tại nhà Mão Mèo. Các thanh niên trong ảnh hiện tại đều đã có gia đình, con cái, chỉ mỗi Mão Mèo (hàng dưới, ở giữa) còn độc thân. Ảnh: Nhân vật cung cấp.

Bức ảnh chụp các thanh niên trong khối I dịp Tết Nguyên Đán 2009 tại nhà Mão Mèo. Các thanh niên trong ảnh hiện tại đều đã có gia đình, con cái, chỉ mỗi Mão Mèo (hàng dưới, ở giữa) còn độc thân. Đây cũng là ảnh cuối cùng chụp với ngôi nhà cũ. Ảnh: Nhân vật cung cấp.

Bây giờ gia đình anh đã có ngôi nhà tầng khang trang. Các anh chị lập gia đình, sinh con đàn, cháu đống. Ảnh: Nhân vật cung cấp.

Bây giờ gia đình anh đã có ngôi nhà tầng khang trang. Các anh chị lập gia đình, sinh “con đàn, cháu đống”. Ảnh: Nhân vật cung cấp.

“Tôi đi chụp ảnh cùng đám Mão Mèo từ hồi thanh niên, giờ đã có vợ, hai con. Nhờ có ‘truyền thống’ chụp ảnh, tôi có dịp lưu giữ thời thanh xuân, thân thiết hơn với đám trẻ ít tuổi hơn mình”, anh Trần Anh Dũng, 38 tuổi, nói.
Làm kinh doanh nên Mão xa quê cả năm, dịp Tết Nguyên Đán vẫn phải dành thời gian cho công việc, các mối quan hệ nên việc chụp ảnh cho dân làng, Mão chỉ gói gọn được trong ngày đầu năm. Có năm anh bị trách vì 28 hộ, chỉ chụp được hơn 20 hộ đã hết ngày. Những gia đình không được chụp năm này, sang năm sẽ được bù.
Là Bí thư của khối 1, ông Nguyễn Tiến Long rất tự hào về “lệ chụp ảnh Tết” mà đám thanh niên duy trì 13 năm nay. Ở Tân Kỳ, ông chưa thấy nơi nào có hoạt động chụp ảnh Tết cho các gia đình như ở khối của mình. “Nhờ vậy mà bà con chòm xóm hiểu nhau hơn, tình cảm gắn bó hơn. Đặc biệt, những kỷ niệm của các gia đình đều được lưu giữ qua từng năm, để một mùa xuân mới, lại được soi lại mình của năm cũ”, ông Long nói.
Ông Xướng, một người dân khu I chụp ảnh kỷ niệm hàng năm với cháu trai từ 2009-2012 để cảm nhận rõ sự thay đổi của thời gian với con người. Ảnh: Nhân vật cung cấp.

Ông Xướng, một người dân khối 1 chụp ảnh kỷ niệm hàng năm với cháu trai từ 2009-2012 để cảm nhận rõ sự thay đổi của thời gian với con người. Ảnh: Nhân vật cung cấp.

Thấy người trong khối hào hứng với ảnh Tết, năm 2013, Mão đăng ký học một khóa nhiếp ảnh ở Hà Nội. “Anh thợ” muốn biết cách chọn góc chụp, cách sử dụng máy ảnh chuyên nghiệp có được tấm ảnh đẹp tặng bà con.
Cuối năm 2020, Mão Mèo đầu tư hơn chục triệu đồng mua ống kính mới. Anh còn mua thêm hai ổ cứng để lưu trữ ảnh. Sắm máy tính mới, anh lại sao lưu ảnh sang, đề phòng máy hỏng, ảnh bị mất. “Nếu sau này công việc bận rộn, Tết tôi không thể về quê, vẫn sẽ nhắc nhở anh em thanh niên trong khối giữ truyền thống này”, anh Mão nói.
Hơn 10 năm qua, so với bức ảnh năm 2008 với ảnh 2021, Mão Mèo đã trưởng thành hơn. Từ một chàng sinh viên năm hai đại học, anh trở thành một doanh nhân, nghệ nhân sáo trúc nhiều người biết tên.
“Tuy nhiên, có một thứ trong tôi không bao giờ thay đổi, là tình yêu với xóm làng, quê hương”, chàng trai tâm sự, khi mùa xuân Tân Sửu đang gõ cửa từng nhà.
Phạm Nga

Bốn biến chủng nCoV đã xuất hiện ở Việt Nam

Thứ bảy, 13/2/2021, 05:59 (GMT+7)
Xuất phát từ chủng gốc Vũ Hán, đến nay Việt Nam ghi nhận bốn biến chủng nCoV gồm Anh, Nam Phi, Rwanda châu Phi và một đột biến thể G.
Covid-19 xuất hiện lần đầu ngày 31/12/2019, tại thành phố Vũ Hán, tỉnh Hồ Bắc, miền trung Trung Quốc. Các bệnh nhân đầu tiên đều là người mua bán ở chợ hải sản Huanan. Bệnh gây ra bởi chủng virus hoàn toàn mới thuộc họ corona, được gọi tên là nCoV, trước khi được Tổ chức Y tế thế giới đặt tên là SARS-COV2.
Sau đó, nCoV nhanh chóng lây lan ra nhiều nước trên thế giới. Virus có mã di truyền RNA, dễ dàng đột biến và tạo ra những biến chủng mới từ chủng ban đầu. Gần nhất là những biến chủng mới từ Anh và từ Nam Phi được cho là có khả năng lây truyền cao hơn 70% so các chủng đã biết, hiện hoành hành khắp thế giới. Chủng từ Rwanda ít gặp hơn, hiện chưa có nhiều thông tin về nó.
Biến chủng từ Anh
Sáng 2/1, Bộ Y tế công bố trường hợp đầu tiên nhiễm biến chủng Anh tại Việt Nam là “bệnh nhân 1435”. Người phụ nữ 45 tuổi, quê Trà Vinh, nhập cảnh về từ Anh ngày 22/12/2020.
Bệnh nhân cùng lúc nhiễm chủng nCoV biến thể Anh VOC 202012/01 và đột biến D614G, một biến chủng khác từ nCoV chủng gốc Vũ Hán. Trường hợp này được giới chức y tế khẳng định không có khả năng lây lan trong cộng đồng, vì cách ly ngay khi vừa nhập cảnh.
Biến chủng Anh phát hiện lần đầu tại ở Kent, đông nam nước Anh, hồi tháng 9/2020, gồm nhiều biến thể. Theo các nhà khoa học, biến thể mới của nCoV có khả năng lây truyền nhanh và mạnh hơn 70% so với các chủng trước đó, chưa có cơ sở cho thấy độc lực cao hơn, tại thời điểm nghiên cứu.
Đợt dịch cuối tháng 1 đến nay tại Hải Dương và Quảng Ninh, chưa rõ nguồn lây nhưng đều do biến chủng nCoV Anh, Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thanh Long khẳng định tại cuộc họp trực tuyến của Chính phủ với 63 tỉnh, thành về tình hình kinh tế – xã hội tháng 1, sáng 2/2.
Bác sĩ Nguyễn Trung Cấp, Phó giám đốc Bệnh viện Bệnh nhiệt đới Trung ương, nhận định biến chủng mới lây truyền qua không khí, bao gồm qua aerosol và qua giọt hạt nhân. Các giọt bắn khi khô đi sẽ thành giọt hạt nhân bay trong không khí.
Qua theo dõi diễn tiến bệnh của 165 bệnh nhân Covid-19 tại Bệnh viện dã chiến số 1 ở thành phố Chí Linh, Hải Dương, bác sĩ Cấp nhận định “có vẻ” biến thể Anh khiến tổn thương phổi sớm hơn so với giai đoạn trước.
Theo tiến sĩ Lê Quốc Hùng, Trưởng khoa Bệnh Nhiệt đới, Bệnh viện Chợ Rẫy, các nghiên cứu mới, biến chủng Anh tăng độc lực khoảng 30%, khả năng lây nhiễm cao hơn 70% so với chủng cũ. “Các tỉnh phía Bắc đang là mùa lạnh, sẽ dẫn tới khả năng sống của virus ngoài môi trường kéo dài hơn so với khi thời tiết nắng nóng ở miền Trung”, bác sĩ Hùng nói.
Tại TP HCM, “bệnh nhân 1660”, 28 tuổi, đến từ Hải Dương sau khi được giải trình tự gene ở Bệnh viện Bệnh Nhiệt đới cũng cho kết quả nhiễm biến chủng Anh.

Biến chủng Nam Phi

Viện Vệ sinh dịch tễ Trung ương sáng 31/1 công bố kết quả giải trình tự gene “bệnh nhân 1442”, 25 tuổi, quốc tịch Nam Phi, nhiễm biến thể nCoV mới từ Nam Phi. Đây là trường hợp đầu tiên nhiễm chủng Nam Phi tại nước ta. Bệnh nhân này được cách ly ngay khi nhập cảnh.
Biến thể Nam Phi (501.V2 hay B.1.351) lần đầu tiên được phát hiện ở khu vực Vịnh Nelson Mandela hồi tháng 10. Một số nghiên cứu chỉ ra rằng nó đã xuất hiện và lưu hành kể từ tháng 8, sau đó lan rộng khắp khu vực, bao gồm Cape Town – một địa điểm du lịch nổi tiếng. Biến thể đã nhanh chóng lây lan khắp châu Phi, được tìm thấy ở ít nhất 24 quốc gia bên ngoài lục địa.
Các nhà khoa học thế giới đánh giá biến thể nCoV tại Nam Phi đáng lo ngại hơn biến thể nCoV từ Anh do lây lan nhanh và có thể lẩn tránh vaccine.
Biến chủng Rwanda, châu Phi
Ngày 12/1, Trung tâm Kiểm soát Bệnh tật TP HCM (HCDC) công bố kết quả giải trình tự gene mẫu dịch mũi họng “bệnh nhân 1979” và hai bệnh nhân thuộc tổ bốc xếp ở sân bay Tân Sơn Nhất cho thấy thuộc chủng A.23.1 ở Rwanda, châu Phi.
Nghiên cứu được thực hiện bởi Bệnh viện Bệnh Nhiệt đới TP HCM phối hợp đơn vị Nghiên cứu lâm sàng Đại học Oxford (OUCRU).
Qua phân tích, ba bộ gene của bệnh nhân trên có sự tương đồng trên 99,95%. Như vậy, chùm lây nhiễm gồm “bệnh nhân 1979” và các bệnh nhân tổ bốc xếp nhiều khả năng là xuất phát từ một nguồn lây.
Biến chủng này lần đầu tiên Việt Nam và Đông Nam Á. HCDC khẳng định chủng này không phải biến chủng Anh đang gây dịch tại Hải Dương, Quảng Ninh; cũng không phải chủng Nam Phi.
Chủng nCoV thuộc nhóm A.23.1 được phát hiện lần đầu tiên ở Rwanda, châu Phi vào khoảng cuối tuần thứ 3 của tháng 10/2020. Ngoài Rwanda, A.23.1 chỉ mới được phát hiện ở một số ít nước khác trên thế giới, bao gồm Mỹ, các Tiểu Vương quốc Ả Rập Thống Nhất, Australia, Anh, Đan Mạch. Tuy nhiên, chưa cho thấy những dấu hiệu diễn biến bất thường ở các quốc gia này.
Ngoài ra, đợt dịch ở Đà Nẵng, khởi phát hồi cuối tháng 7, Tổ chức Y tế thế giới (WHO) cho biết, biến chủng nCoV phát hiện ở Đà Nẵng tương tự với các chủng đang lưu hành ở nhiều quốc gia.
Thời điểm đó, đột biến nCoV lây lan rộng nhất trên thế giới có tên gọi D614G. Biến chủng này được cho là không mới, thường được gọi là thể G, xuất hiện lẻ tẻ trong các mẫu bệnh phẩm của người nhiễm nCoV từ khi dịch mới khởi phát ở Vũ Hán cho đến tận tháng 2/2020. Tuy nhiên, khi xâm nhập vào Mỹ và các nước châu Âu, thể G tăng lên nhanh chóng.
Các phân tích giai đoạn cuối tháng 7/2020, chủng D614G tồn tại ở hơn 70% ca nhiễm được xác nhận trên toàn thế giới, gần 100% tại châu Âu. Đột biến này của nCoV lây lan mạnh, độc tính không đổi.
Tính đến ngày 12/2, Việt Nam ghi nhận 2.140 ca nhiễm nCoV. Trong đó, 1.528 người đã khỏi bệnh, 35 trường hợp tử vong. 573 người đang điều trị, gồm các bệnh nhân liên quan tới đợt dịch xuất phát từ Hải Dương, Quảng Ninh, sân bay Tân Sơn Nhất và các ca nhập cảnh.
Thư Anh

CEO Meet More Nguyễn Ngọc Luận sống chết vì nông sản Việt

VOV.VN – Meet More tự hào là đơn vị tiên phong trong sản xuất cà phê nông sản mới. Thoát ra khỏi những suy nghĩ về một ly cà phê nguyên chất.

Đưa hương vị xoài, dừa, khoai môn, nhàu… vào cà phê, tạo nên thương hiệu cà phê trái cây Meat More là ý tưởng táo bạo, đột phá của CEO Nguyễn Ngọc Luận. Hương vị mà người uống được trải nghiệm khi dùng sản phẩm của Meat More không chỉ đậm đà vì hương vị của các loại trái cây Việt, mà còn rất ngọt ngào dư vị của tình người. Ông mong muốn thức uống cà phê chứa đựng những tinh hoa của trái cây Việt Nam sẽ được đưa tới tận tay người dân Việt Nam. Với ông, thức uống cà phê ấy không những tốt cho sức khỏe, mà còn là niềm tự hào để bạn bè quốc tế thấy được sự trù phú của nông sản Việt Nam. Phóng viên VOV.VN có cuộc trò chuyện với CEO Nguyễn Ngọc Luận về vấn đề này.

PV: Câu chuyện về thương hiệu cà phê nông sản Việt khiến anh trăn trở và sống chết với sản phẩm. Vậy đâu là động lực để anh phát triển và đưa sản phẩm nâng tầm thế giới?

CEO Nguyễn Ngọc Luận: Thời gian gần đây chúng ta nhiều lần rộ lên vấn đề giải cứu trái cây cho nông dân Việt Nam. Nào là “ giải cứu” nông dân và dần dần đây sẽ trở thành một tiền lệ hết giải cứu dưa hấu, thanh long, xoài, … rồi lại đến trứng gà, tôm hùm…. Vì sao nên nỗi này?  Tôi đã chia sẻ những vấn đề này cùng các DN và các tổ chức tại VN. Nông sản Việt nhất là những loại trái cây giàu chất dinh dưỡng, vitamin và bổ dưỡng cho cơ thể nhưng chúng ta lại không biêt tận dụng để chế biến thành những loại nước uống hàng ngày. Một mặt giúp nông dân có thị trường đầu ra ổn định, mặt khách giúp cho người tiêu dùng được sử dụng những loại thực phẩm chất lượng cao ngay chính tại đất nước mình.

Tôi biết muốn làm thay đổi được điều đó không dễ, từ việc phải đầu tư công nghệ, đến việc để cho người dân nhận thức được các vấn đề đó và cho họ thay đổi được thói quen tiêu dùng (thích hàng ngoại) thì quả thực không đơn giản chút nào.

Chính vì nhưng suy nghĩ đó mà tôi âm thầm tìm hiểu để người dân Việt Nam thay đổi sử dụng các sản phẩm của Việt Nam. Cách duy nhất là phải đưa các sản phẩm trái cây của mình vào các món ăn, thức uống hằng ngày, tạo thành thói quen tiêu dùng. Nếu thành công chúng ta có thị trường lớn và sẽ không còn phải loay hoay mãi với bài toán “giải cứu” như hiện nay.

Với những băn khoăn đó, năm 2017 tôi đã cùng với vài đồng nghiệp nghiên cứu và cho ra đời sản phẩm cà phê hòa tan trái cây (không phải hương vị trái cây). Trái cây như dừa, mít, khoai môn, xoài, nhàu… được đưa vào cà phê hòa tan bằng phương pháp kỹ thuật để hòa nguyện vào cà phê, trở thành một thức uống hàng ngày cho giới trẻ, cho những người không uống được cà phê và trở thành một món đồ uống mới trên thị trường. Mặc dù tôi biết sẽ rất khó khăn để một sớm một chiều thị hiếu của người tiêu dùng Việt Nam chấp nhận ngay được nhưng tôi sẽ theo đuổi để thực hiện việc thay đổi này.

PV: Thưa anh, năm 2020 là một năm đầy khó khăn, nhưng anh vẫn mạnh dạn có những đột phá với dòng sản phẩm mang thương hiệu Việt như thế nào?

CEO Nguyễn Ngọc Luận: Năm 2020 ai cũng biết là một năm vô cùng khốc liệt và thêm một điểm là chúng ta không có kịch bản nào trước trong việc kinh doanh. Đây là giai đoạn khó khăn chung không những cho bản thân tôi, hay những doanh nghiệp Việt Nam mà còn quy mô trên toàn cầu.

Cá nhân tôi đánh giá mặc dù toàn thế giới khó khăn chung nhưng nếu tìm ra cách giải quyết chúng ta có thể vượt qua, bằng những kế hoạch riêng của mỗi doanh nghiệp.

Trong năm 2020 dù khó nhưng đây cũng là một cơ hội cho các ngành hàng thực phẩm cao cấp và chất lượng phục vụ cho sức khỏe. Meet More đang có những lợi thế đó vì là nguyên liệu từ nông sản đạt các tiêu chuẩn cao về chất lượng ngay từ khi trồng trọt cho đến chế biến sau thu hoạch,  Meet More ngay từ ban đầu đã định hướng theo sứ mệnh nâng cao “Nông sản Việt” và trọng tâm vào nghiên cứu và cho ra các dòng sản phẩm này, do đó đây chính là chìa khóa để Meet More mạnh dạn phát triển một thương hiệu Việt với những dòng sản phẩm từ nông nghiệp Việt ở mọi miền trên cả nước.

PV: Tại sao không phải là cà phê Việt mà lại là cà phê nông sản, nghe có vẻ rất mới lạ, thưa anh?

CEO Nguyễn Ngọc Luận: Tôi chỉ nghĩ rất đơn giản và thực tế với câu chuyện của mình. Như các sản phẩm cà phê của Meet More, nếu tôi lựa con đường cà phê truyền thống như Vinacafe hay Trung Nguyên thì chắc chắn tôi đã rất vất vả và chưa chắc đã thành công.

Tôi lựa chọn sản xuất cà phê hoà tan trái cây, rau củ quả. Sản phẩm là các loại cà phê hoà tan trái dừa, xoài, nhàu, khoai môn… Việt Nam có bao nhiêu loại rau củ quả thì tôi sẽ có bấy nhiêu loại cà phê. Và như vậy, chúng tôi được thị trường đón nhận nhanh chóng. Dù là thị trường trong nước hay quốc tế. Một minh chứng cụ thể cho thấy khách hàng tại Hàn Quốc, Úc và Mỹ đều thích sản phẩm này. Cũng là một cách mang thương hiệu nông sản Việt Nam ra bên ngoài hiệu quả.

Đối với cà phê nông sản Việt thì đối tuợng sử dụng là những người không uống được cà phê truyên thống, những chị em phụ nữ không uống được cà phê, những bạn trẻ  …. quan trọng nhất đây là sản phẩm có thể làm thay đổi tư duy của các bạn trẻ ủng hộ các sản phẩm của Việt Nam.

PV: Được biết sản phẩm của anh đã có mặt ở nhiều nước trên thế giới, vậy chặng đường ban đầu có những khó khăn như nào để có thể khẳng định được mình trên trường quốc tế?

CEO Nguyễn Ngọc Luận: Cà phê trái cây Việt đã có mặt trong các siêu thị Úc, Hàn, Mỹ, Nga…. Tuy nhiên để sản phẩm Việt hiện diện trên thị trường nước ngoài thực sự không đơn giản. Trong nhiều năm tôi đi khảo sát thị trường các nước, tìm hiểu trực tiếp các siêu thị nước ngoài và những người đã nhập khẩu hàng để phân phối bên đó nhiều năm để nắm bắt được thị hiếu người tiêu dùng, yêu cầu của thị trường. Một điều thấy khá rõ ràng nếu Việt Nam chỉ xuất khẩu thô thì giá trị thu được không cao và khách nước ngoài không biết đến giá trị cà phê của Việt Nam đằng sau còn gì nữa.

Cà phê và nông sản của Việt Nam có tiếng nhưng không thể xuất tươi. Sau 4 năm nghiên cứu ra sản phẩm cà phê nông sản của mình nên khi xuất khẩu sang nước ngoài đối tác đón nhận rất hào hứng. Họ chuyển trạng thái từ nghi ngời sang bất ngờ và không nghĩ đây là sản phẩm của Việt Nam.

PV: Được biết, một trong những thị trường xuất khẩu lớn nhất của Meet More là Úc. Ông có thể chia sẻ về kinh nghiệm tiếp cận thị trường này và những bước đi hiện nay?

CEO Nguyễn Ngọc Luận: Úc là một thị trường cực kỳ tiềm năng mà hiện nay toàn bộ nông sản của các nước trong khu vực như: Trung Quốc, Việt Nam, Malaysia, Thái Lan gần như đều có mặt, trong khi nông sản Việt rất hiếm hoi.

Bởi lẽ, nông sản Việt Nam hiện vẫn đi đường vòng, hầu hết bị thu mua bởi các doanh nghiệp Trung Quốc, Thái Lan sau đó được chế biến sâu và xuất khẩu sang thị Australia chứ có rất ít sản phẩm xuất khẩu được chính ngạch.

Điều này vô hình chung đã kiến thương hiệu nông sản Việt Nam không được biết đến rộng rãi trên toàn cầu, thua kém hơn rất nhiều so với các thương hiệu của Trung Quốc và Thái Lan.

Nguyên nhân sâu xa theo tôi là do các doanh nghiệp Việt chưa sẵn sàng cho cuộc chơi mới. Đó là cuộc chơi toàn cầu, trong đó việc xây dựng thương hiệu và bảo vệ thương hiệu của mình là một yếu tố sống còn.

Ngoài ra, các tiêu chuẩn, quy định để xuất khẩu sang thị trường khó tính như Australia, tôi tin rằng nhiều doanh nghiệp còn chưa nắm rõ. Ngay kể cả khi sản phẩm của Meet More đã xuất khẩu sang Mỹ, Hàn Quốc thì đến khi xuất khẩu vào Úc vẫn gặp rào cản.

Như bao bì của sản phẩm, thị trường Úc yêu cầu công bố chi tiết thành phần của sản phẩm và đã công bố là phải đúng, chứ không thể sai lệch vì cơ quan chức năng của nước sở tại sẽ tiến hành kiểm tra.

Như vậy, các doanh nghiệp muốn xuất khẩu sang thị trường này cần chuẩn hoá toàn bộ bộ nhận diện thương hiệu cũng như bao bì, không phải thích đưa hình ảnh, thông tin gì lên thì đưa.

Thứ hai là Úc có một bộ tiêu chuẩn riêng dành cho nông sản, mà nhiều doanh nghiệp không hề biết. Trong 8 tháng bị mắc kẹt tại Úc do dịch Covid-19, chúng tôi đã đi một loạt toàn bộ từ Sydney cho đến Melbourne, thâm nhập được vào các chuỗi cung ứng của họ sau đó biên soạn một bộ tài liệu các điều kiện để được nhập khẩu hàng hoá vào thị trường Úc. Tài liệu này không chỉ riêng về thực phẩm, nông sản mà bao gồm nhiều mặt hàng khác.

Không phải quốc gia nào cũng sử dụng quy định chung theo toàn cầu mà nhiều quốc gia họ có bộ quy tắc riêng. Ngoài ra, diễn biến của dịch Covid-19 cũng khiến các quy định về xuất nhập khẩu cũng có sự thay đổi chóng mặt, đòi hỏi phải cập nhật thường xuyên.

PV: Không chỉ đầu tư nâng tầm sản phẩm mang thương hiệu Việt anh còn là người truyền cảm hứng về khởi nghiệp cho rất nhiều các bạn trẻ. Vậy điều anh mang tới thổi bùng ngọn lửa sáng tạo cho các bạn là gì?

CEO Nguyễn Ngọc Luận: Mới đây, tôi đã khởi động chương trình “Khởi nghiệp cùng thương hiệu Meet More” nhằm giúp cho các bạn trẻ khởi nghiệp thành công, đặc biệt là thời điểm sau Covid-19

Sứ mệnh mới đem theo trách nhiệm lớn lao hơn. Mong muốn để mọi người dân đều có thể thưởng thức Meet More cà phê. Và không chỉ đem lại sự ngọt ngào của từng hương hoa quả đặc trưng trong vị giác, mà còn là sự ngọt ngào của tình người. Ở đó có thể thấy được những giải pháp, những đam mê, ấp ủ giúp cho các bạn trẻ khởi nghiệp, giúp cho những người nông dân và các doanh nghiệp nông sản trong nước có thêm giải pháp.

PV: Năm 2021 vẫn sẽ là một năm nhiều khó khăn đối với các doanh nghiệp, vậy hướng đi của anh như thế  nào về dòng sản phẩm mang thương hiệu Việt của doanh nghiệp mình?

CEO Nguyễn Ngọc Luận: Khi dịch Covid-19 bất ngờ ập tới đã cho thấy bức tranh thực nhất về nông nghiệp Việt Nam. Vì sao, bởi trước đây chúng ta không hề chú trọng đến chế biến sâu. Quá trình này đòi hỏi lãnh đạo doanh nghiệp cần phải hiểu, phải có tâm và thực sự kiên quyết để làm ra những sản phẩm mang lại giá trị gia tăng cao, xuất khẩu đi nhiều thị trường trên thế giới.

Trước đây, nông sản Việt hầu hết tập trung vào một thị trường – đó là Trung Quốc. Thị trường này cũng không yêu cầu những sản phẩm chất lượng cao hay chế biến sâu. Vì vậy, trong một thời gian dài, gần như các doanh nghiệp nông sản vì sự sống còn của mình nên cứ lao theo. Kết quả là không quá quan tâm đến việc tự nâng cấp mình và bỏ qua các thị trường tiềm năng khác như: Châu Âu, Mỹ hay Úc.

Tuy nhiên, chính sự phụ thuộc vào duy nhất một thị trường khiến khi xảy ra dịch bệnh Covid-19 mà nơi đầu tiên xuất hiện là Trung Quốc, lập tức các doanh nghiệp này bị rơi vào tình trạng tê liệt.

Covid-19 như một “gáo nước lạnh” tạt thẳng vào các doanh nghiệp xuất khẩu nông sản theo kiểu lối mòn. Đây cũng là dịp để chúng ta nhìn lại chuỗi cung ứng trên toàn cầu về chất lượng, sản phẩm, giá cả cũng như cách làm việc của các doanh nghiệp.

Bài học từ đợt vừa qua cho thấy các doanh nghiệp cần xem xét và có kế hoạch đầu tư bài bản hướng tới chế biến sâu cũng như đa dạng thị trường xuất khẩu.

Trong dịch Covid-19, gần như những doanh nghiệp chế biến sâu như Meet More không bị ảnh hưởng, thậm chí chúng tôi còn tăng được đơn hàng do những nhà cung cấp khác gặp khó vì dịch bệnh.

Meet More tự hào là đơn vị tiên phong trong sản xuất cà phê nông sản mới. Thoát ra khỏi những suy nghĩ về một ly cà phê nguyên chất. Cà phê Meet More độc đáo bởi sự kết hợp bất ngờ giữa cà phê nguyên chất và các loại trái cây, nông sản Việt Nam. Sau 2 năm có mặt trên thị trường, hiện cà phê trái cây Meet More đã được nhiều người yêu thích. Và đây vẫn là hướng đi của chúng tôi phát triển thêm nhiều loại cà phê trái cây khác có sẵn ở Việt Nam trong năm 2021.

PV: Xin cảm ơn ông về cuộc trò truyện này./.

Những món muối chua ăn liền ngon và dễ làm đón Tết

VOV.VN – Hãy bỏ qua những món muối chua thông thường và thử những món muối chua ăn liền tự làm, cực ngon và dễ làm này.

Những món muối chua luôn là loại thức ăn được ưa thích trên bàn ăn. Hãy làm những món muối chua ăn liền không có chất bảo quản này. Bạn có thể chế biến và dùng ngay được trong vòng chưa đầy 24 giờ và mang lại hương vị thơm ngon cho món ăn. Nếu bạn không muốn mua dưa chua ngoài chợ hoặc không muốn đợi hàng tháng để có những món dưa chua cầu kỳ, những loại muối chua ăn liền này cũng là lựa chọn hoàn hảo. Hãy bỏ qua những món muối chua thông thường như dưa chua, dưa chuột muối…và thử những món dưa muối tự làm cực ngon và dễ làm này.

1. Củ cải ngâm giấm

Thành phần: 3- 4 củ cải, 2 cốc giấm và 4 quả ớt xanh

Cách làm: – Gọt vỏ và cắt củ cải thành từng lát mỏng
– Cho vào lọ đã khử trùng và thêm giấm. Cắt nhỏ ớt xanh và cho vào lọ
– Để lọ dưới ánh nắng mặt trời trong 6 giờ và món dưa chua thơm của bạn đã sẵn sàng. Lọ dưa muối của bạn sẽ để được 2 tuần ở nhiệt độ phòng và hơn một tháng trong tủ lạnh

2. Cà rốt với mù tạt

Thành phần: 5 củ cà rốt, 5 thìa hạt mù tạt, 1 thìa cà phê bột tiêu đen và 2 thìa cà phê muối.

Cách làm: – Gọt vỏ cà rốt và cắt thành từng miếng nhỏ và cho các miếng cà rốt vào lọ thủy tinh
– Xay hạt mù tạt, muối, tiêu trong máy xay sinh tố và tạo thành hỗn hợp bột thô. Rắc bột thô vào bình và lắc đều. Đảm bảo hỗn hợp bột phủ đều cà rốt
– Để lọ dưới ánh nắng mặt trời ít nhất 6-8 giờ.
– Cà rốt sẽ mềm và ra nước, chứng tỏ dưa đã sẵn sàng để ăn. Bạn cũng có thể thêm ớt xanh thái lát vào
– Món dưa muối này có thể bảo quản trong một tuần ở nhiệt độ phòng và 2-3 tuần trong tủ lạnh.

3. Gừng muối chua ăn liền

Nguyên liệu: 100 gam gừng, 1 thìa cà phê muối, nước cốt 3 quả chanh và 2 quả ớt xanh.

Cách làm: – Đầu tiên bạn rửa sạch gừng, gọt vỏ rồi thái sợi mỏng. Cho gừng vào lọ thủy tinh đã khử trùng. Sau đó, bạn thêm muối và lắc đều bao phủ các miếng gừng.
– Để gừng trong 15 phút cho mềm sau đó cho ớt vào lọ
– Cuối cùng, thêm nước cốt chanh và trộn tất cả mọi thứ
– Để dưa chua ở nhiệt độ phòng trong 2-3 giờ hoặc cho đến khi gừng bắt đầu chuyển sang màu hồng. Bạn có thể dễ dàng bảo quản trong tủ lạnh trong 2 tuần.

4. Hành muối chua

Nguyên liệu:  1 củ hành tây to, 3/4 cốc nước, 1/2 cốc giấm, 1 thìa đường, 1 thìa muối.

Cách làm: – Cắt lát dài và mỏng của hành tây rồi cho vào lọ đã khử trùng
– Đun nóng nước, giấm, đường và muối trong nồi. Làm ấm và đổ vào bình
– Đậy nắp lại và để trong 6 giờ. Sau đó bảo quản trong tủ lạnh và dễ dàng để được 2-3 tuần.

5. Dưa xoài

Nguyên liệu: 2 quả xoài, 1/4 thìa bột nghệ, 1/2 thìa bột ớt đỏ và muối

Cách làm: – Đầu tiên, cắt xoài sống thành từng khối nhỏ và cho vào bát
– Trộn bột nghệ, bột ớt đỏ và muối trong bát. Xóc kỹ với xoài
– Để lọ xoài trong vòng 8 – 10 tiếng và bảo quản trong tủ lạnh./.

TIN MỚI ĐĂNG

Call Now Button