Văn hoá

Đặc dị binh khí “bán nguyệt”

http://vietnam.vnanet.vn/vietnamese/dac-di-binh-khi-ban-nguyet/319487.html

Môn phái Nam Tông ở thành phố Hồ Chí Minh được biết đến là môn phái sở hữu rất nhiều bài võ, bài binh khí độc đáo, hiếm gặp. Trong đó, đặc dị nhất có thể kể đến món binh khí bán nguyệt, do cố võ sư chưởng môn Tám Kiển học được từ một vị ân sư người Hoa.
Bán nguyệt có cấu tạo như một cây thương (chiều dài khoảng 165cm – 170cm), thân gỗ nhưng phần chóp đầu làm bằng kim loại hình mặt trăng khuyết (bán nguyệt) hay còn giống hình cái lưỡi liềm, thường được mài bén hai cạnh trong – ngoài nhằm tạo nên độ sát thương cao. Cây bán nguyệt của môn phái Nam Tông do cố võ sư Tám Kiển đặt thợ làm bằng gỗ quý, lưỡi bằng sắt nung, cầm rất đầm tay, đến nay đã có tuổi thọ trên 50 năm.
    

Bán nguyệt có thân bằng gỗ, phần chóp đầu làm bằng kim loại có cấu tạo giống hình mặt trăng khuyết (bán nguyệt).


Thế “Phi thân giáng địa” – đánh bổ từ trên xuống.


Võ sư Quan Vân Triều, cao đồ môn phái Nam Tông, thể hiện bài Bán nguyệt.


Một thế đỡ với bộ tấn tẩu mã trong bài Bán nguyệt.


Một thế đâm tới phía trước với cây bán nguyệt.


Thế “Lý ngư vượt thủy” – dùng cây bán nguyệt đánh thốc từ dưới lên trên.


Tấn pháp công thành trong bài Bán nguyệt, đánh bạt sau lưng đối thủ.


Thế “phục hổ” đánh sóc từ dưới lên trong bài Bán nguyệt.

Được biết, hiện nay ở thành phố Hồ Chí Minh chỉ có duy nhất môn phái Nam Tông có món bài võ Bán nguyệt gắn với tên gọi của binh khí này. Đây là bài võ cao cấp, chỉ dành cho các huấn luyện viên, các võ sư cao cấp, có sẵn tố chất mới được tập luyện. Hơn nữa, bài võ chỉ được luyện tập và truyền dạy cho các môn sinh trong môn phái.
    
Dựa vào cấu tạo đặc biệt của cây bán nguyệt mà các chiêu thức trong bài võ này gồm cả tấn công hay phòng thủ đều tận dụng hầu hết các bộ phận của binh khí này. Người cầm cây bán nguyệt bằng hai tay có thể dùng để đâm, đập, tung người từ trên cao đập xuống, tạt tầm trung hoặc sóc từ dưới lên, lưỡi bán nguyệt nhắm vào cổ, yết hầu của đối phương mà tấn công. Khi bị tấn công, bán nguyệt dùng để gạt, che đỡ, phòng thủ trên - dưới, toàn thân rất hiệu quả. Lưỡi bán nguyệt có thể dùng để hứng binh khí tấn công từ trên xuống, đồng thời gạt chuyển hướng để hóa giải lực tấn công của đối thủ. Dùng cây bán nguyệt trong tay có thể sòng phẳng đối kháng với các loại binh khí khác như: song kiếm, thương, đao, côn… tuy nhiên còn phải tùy vào khả năng của người sử dụng.
    
Hiện trong môn phái chỉ có võ sư Quan Vân Triều, cao đồ của võ phái Nam Tông, võ sư cao cấp 7 đẳng thuộc Liên đoàn Võ cổ truyền Việt Nam là thể hiện được thuần thục bài võ này mà chưa có người thứ hai. Võ sư Quan Vân Triều theo học võ với thầy Tám Kiển từ năm 15 tuổi, ông được thầy truyền thụ hầu hết các bài võ của bổn phái cũng như luyện tập và sử dụng thuần thục được nhiều món binh khí đặc trưng của võ phái Nam Tông. Vị võ sư dù đã 68 tuổi nhưng mỗi khi thi triển bài Bán nguyệt đều toát lên được thần thái dũng mãnh, qua những đường binh khí lúc dứt khoát, nhanh nhẹn, gọn gàng, lúc biến hóa phòng thủ mềm mại kín kẽ, ẩn chứa nguyên lý nhu – cương để hóa giải đối phương, vốn là đặc trưng của môn phái Nam Tông.
    
Võ sư Quan Vân Triều cho biết sẽ truyền thụ lại bài binh khí này cho người học trò cưng – võ sinh Dương Quốc Cường, người mà trước đó đã thuần thục được binh khí song thiết, binh khí đặc trưng nhất của võ phái Nam Tông./.


Dùng cây bán nguyệt trong tay có thể sòng phẳng đối kháng với các loại binh khí như: song kiếm, thương, đao, côn…


Dùng bán nguyệt để đỡ và phá thế đâm tới của cây thương.


Bán nguyệt đấu với thanh long đao.


Một thế chặn, đỡ binh khí của bán nguyệt đối với đao.

 
Bài: Sơn Nghĩa - Ảnh: Thông Hải

Sắc màu văn hóa người Khmer

http://vietnam.vnanet.vn/vietnamese/sac-mau-van-hoa-nguoi-khmer/319226.html

Về Ðồng bằng sông Cửu Long, thăm những vùng đất Trà Vinh, Sóc Trăng, Kiên Giang, An Giang… chúng tôi dễ dàng nhận ra những vùng dân cư có đồng bào người Khmer sinh sống. Bởi ở đó có những ngôi chùa Khmer được xây cất theo lối kiến trúc chùa chiền Phật giáo nguyên thủy rất độc đáo nằm nổi bật trên các khu đất cao, rộng rãi. Xung quanh những ngôi chùa ấy chính là các phum, sóc của đồng bào Khmer quây quần sinh sống bình yên, hạnh phúc với những lễ hội văn hóa đậm đà bản sắc.
Ngôi chùa - “trái tim” của cộng đồng người Khmer

Chúng tôi theo chân anh bạn người Khmer tên là Thạch Ri Cơn về quê Trà Vinh chơi nhân dịp Tết Chol Chnam Thmay. Nơi mà Ri Cơn dẫn chúng tôi vào thăm trước tiên không phải là nhà của mình, mà là một ngôi chùa Khmer có tên là Xoài Xiêm Mới. Ri Cơn đến vái lạy vị sư cả Thạch Nhứt trong chùa, cũng là thầy dạy anh trước đây. Đó là cách mà một Phật tử người Khmer thể hiện sự tôn kính, lòng biết ơn đến vị sư già.

Thạch Ri Cơn cho biết, ngôi chùa là nơi thiêng liêng và quan trọng nhất của mỗi người dân Khmer, và cả cuộc đời của một người Khmer sinh sống ở Trà Vinh quê anh hầu như gắn bó với ngôi chùa.


Đối với người Khmer, ngôi chùa là nơi thiêng liêng và quan trọng nhất. Ảnh: Nguyễn Luân


Cồng và tường rào bao quanh ngôi chùa được trang trí bằng các hình tượng nghệ thuật cách điệu kể về sự tích Đức Phật, do các nghệ nhân Khmer thực hiện. Ảnh: Nguyễn Luân


Người Khmer có tục hỏa táng và tro cốt của người chết được đưa vào gìn giữ tại các tháp đặt trong khuôn viên chùa. Ảnh: Nguyễn Luân


Không gian chính điện của một ngôi chùa Khmer được bài trí nhiều bức bích họa lớn
có nội dung kể về các tích Phật giáo. Ảnh: Nguyễn Luân


Một buổi sinh hoạt tôn giáo của người dân Khmer bên trong chánh điện của một ngôi chùa. Ảnh: Nguyễn Luân


Thiếu nữ Khmer biểu diễn điệu múa cổ truyền của dân tộc mình tại chùa Kh’Leng,
một trong những ngôi chùa cổ kính nhất ở tỉnh Sóc Trăng. Ảnh: Minh Quốc

Người Khmer đa phần theo Phật giáo Tiểu thừa nên ngôi chùa có ý nghĩa rất thiêng liêng và quan trọng trong đời sống. Ở khu vực Nam Bộ hiện có khoảng 600 ngôi chùa Khmer lớn, nhỏ với khoảng hơn 10.000 sư tăng, trong đó có những ngôi chùa được xây dựng cách đây vài thế kỉ, được công nhận là di tích văn hóa, di tích kiến trúc nghệ thuật cấp quốc gia như: chùa Âng, chùa Mẹt, chùa Hang, chùa Dơi...
Theo sư cả Thạch Nhứt, từ lâu đời, phụ nữ Khmer không phải đi tu ở chùa, còn nam giới khi lớn lên phải có một thời gian đến chùa tu học để trau dồi đức hạnh và kiến thức. Nếu chưa tu trong chùa thì chưa được công nhận là người trưởng thành.

Cộng đồng Khmer có ngôn ngữ và chữ viết riêng. Những ngày tháng học chữ trong chùa sẽ góp phần giúp các thanh niên Khmer học viết và phát âm chuẩn ngôn ngữ Khmer và Pali. Ngoài ra, các tăng sinh, học sinh còn được học về Phật pháp, hiểu biết thêm những điều hay lẽ phải, góp phần gìn giữ và phát triển chữ viết, tiếng nói, cũng chính là gìn giữ văn hóa truyền thống của dân tộc.

Sau thời gian tu học tại chùa, họ có thể chọn con đường tu tập trọn đời theo giáo lí Phật giáo để trở thành các nhà sư, hoặc tự do xuất tu, trở về với cuộc sống gia đình, dùng kiến thức học được để giúp ích cho bản thân, cộng đồng như anh bạn Thạch Ri Cơn của tôi, hiện đang là biên dịch viên ngữ Khmer làm việc cho một tòa soạn báo đa ngữ ở Tp. Hồ Chí Minh.

Thạch Ri Cơn cho biết, những người bạn đồng tộc của anh ở Trà Vinh rất nhiều người theo học nghề mộc, nghề đóng ghe ngo, điêu khắc gỗ tại các chùa Khmer, giúp họ có công ăn việc làm và cũng là một cách để gìn giữ nghề truyền thống của dân tộc mình.


Ngôi chùa cũng là nơi đào tạo nghề mộc, điêu khắc gỗ truyền thống của người Khmer. Ảnh: Nguyễn Luân


Các tăng sinh chùa Kompong (Trà Vinh) dùng đất sét đắp bục thắp nhang
trước tượng Phật chuẩn bị đón Tết Chol Chnam Thmay. Ảnh: Nguyễn Luân


Một tăng sinh học chữ Khmer trong chùa Kompong (Trà Vinh). Ảnh: Nguyễn Luân


Người dân thành kính thắp hướng khấn Phật trong ngày Tết Chol Chnam Thmay. Ảnh: Nguyễn Luân


Các Phật tử thành kính nghe nhà sư tụng kinh hồi hướng. Ảnh: Nguyễn Luân

Bên cạnh đó, người Khmer vẫn còn giữ được nhiều nghề thủ công mĩ nghệ truyền thống như: dệt chiếu, đan lát, dệt vải, làm gốm, làm mặt nạ, làm đàn, trống... Sản phẩm làm ra ngoài việc giúp người dân phát triển kinh tế, còn phụng sự cho nhà chùa vào những dịp lễ hội.

Một nét văn hóa khác cho thấy ngôi chùa rất có ý nghĩa trong đời sống của người Khmer, đó là khi về với tổ tiên, thân xác của người Khmer sẽ được hỏa táng và tro cốt của họ sẽ được lưu giữ trong các tháp tro phía sau những ngôi chùa. Như vậy có thể thấy cả cuộc đời của người Khmer gắn liền với ngôi chùa, và ngay cả khi mất đi họ vẫn gắn bó với chốn linh thiêng này. 

Sinh động lễ hội của người Khmer

Chúng tôi đã nhiều lần cùng Thạch Ri Cơn về huyện Trà Cú, tỉnh Trà Vinh, huyện vùng sâu có cộng đồng Khmer sống nhiều nhất của tỉnh (62% dân số) để khám phá cuộc sống và văn hóa của đồng bào Khmer. Mỗi lần như vậy, chúng tôi đều nhận thấy sự vui tươi và những nét văn hóa truyền thống đặc sắc, lành mạnh được người dân gìn giữ qua bao đời.

Mỗi mùa vụ thu hoạch đến, Thạch Ri Cơn lại trở về quê hương, cùng bà con lối xóm vào chùa dâng hương, làm lễ cúng tạ ơn. Ri Cơn cho biết, người Khmer có nhiều nghi lễ liên quan đến vụ mùa, nhiều tập tục thể hiện nếp sống văn hóa nông nghiệp. Như nhân dịp Lễ Ok Om Bok (được tổ chức ngày 15/10 âm lịch) là ngày cuối cùng của mùa Hạ, sau khi thu hoạch hoa màu, để nhớ ơn Mặt Trăng họ thường làm cốm dẹp để làm Lễ cúng Trăng.

Vào dịp Tết Chol Chnam Thmay, lễ hội mừng năm mới theo lịch cổ truyền, người Khmer dâng lên Đức Phật, các vị sư sãi những thực phẩm do tự tay mình làm ra, nhờ các vị sư tụng kinh mong mang lại sức khỏe cho gia đình, đồng thời cầu mưa thuận gió hòa để mùa vụ sắp tới tươi tốt, thuận lợi.

Hôm Ri Cơn dẫn chúng tôi tham quan một vòng chùa Xoài Xiêm thì bắt gặp những Phật tử cùng các nhà sư đang tất bật chuẩn bị cho Tết Chol Chnam Thmay. Cô Khâu Thị Hoa (54 tuổi,  Phường 1, Tp. Trà Vinh) cho biết: "Trước Tết Chol Chnam Thmay khoảng vài ngày, bà con Phật tử trong vùng sẽ đến phụ giúp các nhà sư lau chùi chính điện, quét dọn rác, mạng nhện, thấy gì làm cái nấy. Tôi rủ thêm người chị và cháu gái vào phụ làm, vì là truyền thống của gia đình có từ lâu đời, nên ai cũng háo hức và tự nguyện”.


Ông Thạch Ton, xã Lưu Nghiệp Anh, huyện Trà Cú đem các tượng Phật ra lau chùi sạch sẽ chuẩn bị mừng Tết Chol Chnam Thmay. Ảnh: Nguyễn Luân


Bàn thờ Phật trong nhà người dân Khmer được trang hoàng đẹp vào dịp Tết Chol Chnam Thmay. Ảnh: Nguyễn Luân


Đông đảo Phật tử người Khmer thực hiện Lễ đặt bát vào ngày đầu Tết Chol Chnam Thmay
để thể hiện lòng biết ơn, kính nhớ tổ tiên. Ảnh: Nguyễn Luân


Người dân Khmer dùng nước thơm để tắm các bức tượng Phật trong dịp Tết Chol Chnam Thmay... Ảnh: Nguyễn Luân


... phần nước còn lại sẽ được các Phật tử mang về thực hiện nghi thức
rửa chân cho ông bà, cha mẹ để thể hiện lòng hiếu kính. Ảnh: Nguyễn Luân


Các vị sư mặc y phục, xếp hàng trước chánh điện chùa Xoài Xiêm (huyện Trà Cú, tỉnh Trà Vinh) nhận các lễ vật của các Phật tử, đây là nghi thức quan trọng và độc đáo của Lễ đặt bát mừng Tết Chol Chnam Thmay. Ảnh: Nguyễn Luân

Trước Tết Chol Chnam Thmay vài ngày, người Khmer tổ chức Lễ đắp núi đất, núi cát trong sân chùa để cầu phúc duyên và mong tránh khỏi những kiếp nạn rồi dọn dẹp nhà cửa, chuẩn bị các loại bánh trái như: bánh tét, bánh ít, bánh gừng, hoa quả, nhang đèn... để đem vào chùa dâng cúng chư Phật và các nhà sư.

Người Khmer ở Việt Nam có khoảng hơn 1,3 triệu người, sống tập trung ở khu vực Đồng bằng sông Cửu Long, xếp thứ 2 về dân số ở khu vực này, sau người Kinh. Họ sống tập trung ở các tỉnh: Trà Vinh, Sóc Trăng, Kiên Giang, An Giang, Bạc Liêu, Vĩnh Long, Cần Thơ…
Đại đức Trần Dân, trụ trì chùa K’tưng cho biết, các ngôi chùa có nhiệm vụ thông báo đến người dân thời gian đón năm mới để người dân chuẩn bị, tụng kinh và đi diễu hành chào đón năm mới.

Theo truyền thống, gần đến thời khắc Giao thừa, mọi nhà sẽ chuẩn bị hoa quả, nhang đèn làm Lễ tiễn Tevôđa (còn gọi là bà Tiên, Chư Thiên) cũ về trời, rước Tevôđa mới giáng trần. Người Khmer tin rằng mỗi năm sẽ có một vị Têvôđa xuống trần để chăm lo cho đời sống của họ. 

Vào các đêm Tết, ở các chùa Khmer thường diễn ra hoạt động biểu diễn các loại hình nghệ thuật truyền thống như: múa Rôbăm, hát Aday, hát dân ca với không khí vui tươi, thoải mái. Đặc biệt, những vở kịch hát Dù Kê, một loại hình sân khấu hát và múa truyền thống của người Khmer, được các diễn viên Khmer biểu diễn rất đặc sắc, hấp dẫn người xem.

Trong ba ngày Tết Chol Chnam Thmay, nhiều hoạt động văn hóa độc đáo của người Khmer diễn ra rộn ràng ở khắp các chùa chiền và phum sóc. Điển hình như phong tục mang cơm, thức ăn và các loại bánh trái đến chùa cho các sư sãi. Đáp lại, các nhà sư sẽ làm Lễ tạ ơn những người đã làm ra hạt gạo, trồng trọt, chăn nuôi, cầu chúc cho họ cuộc sống được ấm no, đầy đủ. Hay như Lễ tắm Phật với ý nghĩa cầu an và báo hiếu các bậc sinh thành…

Anh Thạch Sâm Khan (37 tuổi, xã Ngãi Xuyên) đi lễ ở chùa Xoài Xiêm Mới chia sẻ: “Tôi thành kính cầu mong Đức Phật phù hộ cho ông bà và các thành viên trong gia đình luôn được mạnh khỏe, an lành là tôi mừng lắm rồi!”.


Vào ngày Tết Chol Chnam Thmay, thanh thiếu niên dân tộc Khmer hóa trang thành các nhân vật dân gian, tham gia biểu diễn nhạc cụ dân tộc và trò chơi dân gian trên những con đường quanh các phum sóc. Ảnh: Nguyễn Luân


Các thanh niên người Khmer trong trang phục và mặt nạ truyền thống
tái hiện lại các điệu múa của người Khmer. Ảnh: Nguyễn Luân


Vào những dịp lễ hội, người dân Khmer hào hứng tham gia nhiều trò chơi dân gian như:
kéo co, nhảy bao bố, đập niêu, bóng chuyền… Ảnh: Nguyễn Luân


Lễ hội đua bò Polta vùng Bảy Núi, An Giang của đồng bào Khmer. Ảnh: Kim Phương


Người dân Khmer tỉnh Sóc Trăng tham gia Lễ hội đua ghe ngo truyền thống dịp mừng Lễ hội Ok Om Bok. Ảnh: Minh Quốc

Trong một năm, cộng đồng người Khmer ở Nam Bộ có chừng hơn mười lễ hội, trong đó có 3 lễ hội chính: Lễ Đôn-ta, Tết Chol Chnam Thmay, Lễ cúng Trăng - Ok Om Bok.

Có thể nói, đời sống văn hóa, tinh thần của đồng bào Khmer ở Trà Vinh nói riêng và Nam Bộ nói chung rất sinh động, mang đậm dấu ấn văn hóa riêng biệt, gắn bó mật thiết với đời sống tín ngưỡng và tôn giáo. Đồng thời, cộng đồng Khmer có một cuộc sống giản dị, yên bình, vui tươi, đa sắc màu, góp phần vào dòng chảy chung phong phú và đậm đà bản sắc của đại gia đình các dân tộc Việt Nam./.
 
Bài: Sơn Nghĩa - Ảnh: Nguyễn Luân & Tư liệu Báo ảnh Việt Nam

Lấy cái đẹp dẹp cái xấu

http://www.thesaigontimes.vn/163438/Lay-cai-dep-dep-cai-xau.html

 

Đỗ Ngô Trần

alt
Quán cơm 2.000 đồng - một nét đẹp. Ảnh: internet

(TBKTSG) - Không ít ý kiến cho rằng trong xã hội của chúng ta hiện nay, sự vô cảm đang lên ngôi, nhất là ở giới trẻ, kể cả những người thực thi công vụ. Theo tôi, có lẽ đó là do họ chưa nhìn rộng ra để thấy vẫn có nhiều người dấn thân vào những công cuộc từ thiện. Chỉ riêng tại TPHCM đã có thể thấy có không ít những quán cơm giá chỉ 1.000-2.000 đồng/suất; những điểm vá xe, hớt tóc, thậm chí là dạy nghề miễn phí; những nhóm bạn trẻ tích cực tham gia các hoạt động giúp đỡ những hoàn cảnh éo le, khốn khó, hiến máu cứu người, dọn vệ sinh làm sạch môi trường...

Rồi cùng với những bất cập của hệ thống công quyền, giới cán bộ, công chức nhà nước dường như cũng bị “soi” kỹ hơn. Nhưng cần phải nhìn nhận công bằng là bên cạnh sự tha hóa của một bộ phận trong giới, vẫn có không ít người tốt, việc tốt. Hàng ngày, tại các cơ quan, không thiếu người làm việc đầy trách nhiệm. Nhiều văn phòng vẫn sáng đèn ngoài giờ làm vì họ muốn hoàn tất các thủ tục hành chính cho người dân hoặc đang làm những công việc ý nghĩa khác. Cách đây chưa lâu, trên mạng xã hội Facebook có hàng ngàn lượt chia sẻ hình ảnh cảnh sát giao thông ở Nghệ An giúp dân nhặt cua, tôm, tép bị rơi vãi trên quốc lộ 1A đoạn qua địa bàn huyện Diễn Châu. Nhiều bình luận cho rằng đây là hành động đẹp của... “soái ca” ngành giao thông!

Thật ra, cái đẹp có ở khắp nơi xung quanh ta. Những điều tốt đẹp đại diện cho phần tích cực trong cuộc sống. Thiếu nó, xã hội khó có thể là một xã hội nhân văn. Chống lại nó, con người trở nên thấp hèn. Lịch sử nhân loại đã cho thấy ở đâu xuất hiện nhiều điều tốt đẹp thì ở đó có tình yêu, hạnh phúc, niềm tin và hy vọng. Đành rằng cái xấu cũng rất nhiều. Công nghệ truyền tin phát triển nên tin xấu được truyền đi nhanh chóng. Hàng ngày hàng giờ, người ta đọc, xem, chia sẻ, bình luận quá nhiều về những cái xấu, sinh ra tâm lý bất an, mất niềm tin vào cuộc sống. Thiết nghĩ cần phải mở lòng để nhìn thấy, và nếu cần thiết thì phải tìm kiếm, những cái hay, cái đẹp để tôn vinh, học tập và nhân rộng.

Cộng đồng mạng cũng giống như ngoài đời thực, lan tỏa một gương người tốt, một hành động tốt, một câu chuyện nhân văn đều có thể tác động tới lương tri, nhận thức, giúp con người nhìn nhận cuộc sống và điều chỉnh suy nghĩ, hành vi ứng xử chuẩn mực hơn, tôn trọng quy phạm đạo đức và luật pháp. Nếu càng có nhiều người chú tâm làm những việc này thì sẽ càng góp phần hạn chế được mối lo hay nỗi hoài nghi cái xấu lấn át cái tốt, cái sai lấn át cái đúng. Có những cái hay, cái đẹp tưởng chừng rất nhỏ nhặt nhưng nếu được lan tỏa, nhân rộng thành nhận thức, hành vi đương nhiên của con người thì xã hội sẽ dần loại bỏ được cái xấu, hướng đến cách sống đẹp.

Chơi máy ảnh phim không quá khó, nhưng công phu

Không chỉ dành cho những người lớn tuổi, máy ảnh phim cũng khiến giới trẻ mê mệt vì "chất" riêng của chúng.

Nguyễn Hoàng Kim Long (quận 8, TP HCM) có niềm đam mê mãnh liệt với máy ảnh phim. "Lần đầu tiên mình được chạm vào chiếc máy ảnh là năm 10 tuổi, đó là chiếc máy ảnh của ông mình. Là một phóng viên, ông mình cũng khá am hiểu về máy, từ đó mình học hỏi được rất nhiều", anh Long nhớ lại.

Bảo Khánh (Hà Nội) cũng đến với máy ảnh phim một cách tình cờ. "Cách đây khoảng một năm rưỡi, mình đến nhà bạn chơi và bất ngờ trước chiếc máy ảnh phim của anh ấy. Dù đã chơi máy ảnh số trước đó nhiều năm, nhưng mình quyết định 'vứt bỏ' để tìm hiểu máy ảnh phim", anh Bảo Khánh chia sẻ.

Đức Khánh (Hà Nội) năm nay 24 tuổi nhưng cũng đã tích lũy cho mình kinh nghiệm hơn 4 năm chơi máy ảnh phim. "Khi còn là sinh viên, mình thường lang thang ở những tiệm đồ cổ, tiệm máy ảnh ở Hà Nội. Chủ ý của mình là tìm hiểu máy ảnh số, nhưng sức hấp dẫn từ sự hoài cổ, đẹp mắt của nó đã khiến mình đổi ý", Đức Khánh kể.

choi-may-anh-phim-khong-qua-kho-nhung-cong-phu

Một số mẫu máy ảnh Olympus của anh Kim Long.

Hiện nay, việc phát triển quá nhanh của máy ảnh kỹ thuật số đã khiến máy ảnh phim không còn được ưa chuộng nhiều. Thế nhưng, vẫn còn không ít người đến với thú chơi hoài cổ nhưng đòi hỏi sự am hiểu, tỷ mỉ này, đặc biệt là giới trẻ.

Theo Đức Khánh, nhiều bạn trẻ tìm đến máy ảnh phim đơn giản là vừa túi tiền. Chỉ cần từ vài trăm đến vài triệu đồng là đã có một bộ máy tốt, đủ để chụp cơ bản, trong khi nếu mua máy ảnh kỹ thuật số hiện đại phải gấp 5 đến 10 lần số tiền trên. Ví dụ, chiếc Pentax K1000 khổ 35mm có giá khoảng 3 triệu đồng đã gồm ống kính, hay Canon AE-1 khổ 35mm cũng chỉ từ 2 triệu đồng. Một cuộn phim cũng chỉ từ 30.000 đồng đến 50.000 đồng. Dần dần, họ yêu những đường nét cổ điển nhưng "có sức mê hoặc không thể diễn tả".

Cũng có một số trường hợp chọn máy ảnh phim để "tập dượt" cho chơi máy ảnh số. "Họ chủ yếu tìm hiểu cách chụp, các thông số chụp ảnh, tập làm quen với máy ảnh chuyên nghiệp. Việc chụp bằng máy phim sau khi thuần thục thì việc sử dụng máy kỹ thuật số cũng trở nên dễ dàng hơn. Một số sau đó tiếp tục theo máy ảnh phim, số khác quay về máy kỹ thuật số hiện đại", Đức Khánh cho hay.

choi-may-anh-phim-khong-qua-kho-nhung-cong-phu-1

Mẫu Canon FTb QL và ống kính có giá chỉ 1,8 triệu đồng, trong đó body có giá 700.000 đồng của Đức Khánh.

Trong khi đó, những người lớn tuổi hơn đến với máy ảnh phim như là một sự hoài niệm. Như chia sẻ của Bảo Khánh, từng thao tác mở buồng phim, lắp phim, lên cò, thao tác máy... hay đơn giản là đứng trong buồng tối để rửa phim đều đã ngấm sâu vào máu của anh. Chiếc máy ảnh phim giờ đây không còn đơn giản như một thiết bị chụp hình, mà như đứa con tinh thần, là vật bất ly thân không thể chia rời.

Với những người chơi này, đa phần họ đã biết khá nhiều về máy ảnh. Thêm vào đó, họ đã có đam mê từ trước với nhiều lý do khác nhau, từ đó bị hút hồn bởi vẻ đẹp tinh tế và nhẹ nhàng của thiết kế máy ảnh, hay độ "sâu" của tấm ảnh phim và quyết định tiếp tục đam mê với nó.

Cả ba người chơi trên đều cho rằng máy phim có nhiều loại và những ai muốn chơi có thể chọn cho mình cách chơi từ dễ đến khó. Những bạn dùng máy số loại Nex, Olympus (hoặc tất cả loại máy số ống kính rời không gương lật) đều có thể thoải mái lựa chọn ống kính, bởi nó đều hỗ trợ các loại ngàm MF. Nếu khó hơn một chút thì chọn Canon bởi nó cũng hỗ trợ nhiều ống kính. Máy ảnh Nikon, Pentax hay Sony sẽ "kén" ống kính hơn so với các mẫu trên.

choi-may-anh-phim-khong-qua-kho-nhung-cong-phu-2

Ảnh chụp được từ máy ảnh phim luôn có "chất" riêng.

Cách chơi máy ảnh phim không quá khó nhưng rất công phu. Để có thể chụp ảnh bằng máy phim, đầu tiên, bạn phải biết lắp phim chính xác để không bị tuột, trật chốt, tránh bị lọt sáng... Nếu bị mắc một trong số các lỗi trên, hình ảnh có được sẽ không như ý.

Bên cạnh chụp ảnh, việc chọn phim cũng không phải dễ dàng. Mỗi loại có một tông màu đặc trưng và để có bức ảnh đẹp thì phải lựa chọn chính xác. Như phim Konica để chụp phong cảnh, phim Fujicolor để chụp cảnh trời mây, Kodak để chụp tiệc tùng... Đó là chưa kể phải lựa chọn loại có hay không có cân bằng trắng, độ nhạy... và phải xem hạn sử dụng của nó. "Nó càng khó khăn gấp bội nếu như đời máy của bạn càng cũ. Nhưng chính các yếu tố này lại gây nghiện bạn", Kim Long nhấn mạnh.

choi-may-anh-phim-khong-qua-kho-nhung-cong-phu-3

Sau khi chụp được bức ảnh, tráng phim và cho ra ảnh thật cũng mất khá nhiều thời gian.

Theo lời khuyên của Đức Khánh, nếu mới tập chơi, nơi tốt nhất là các diễn đàn mạng, hội nhóm trên mạng xã hội, tham gia các hoạt động offline của hội chơi máy ảnh phim... từ đó có thể học hỏi kinh nghiệm của những người đi trước, cũng như mua lại những thiết bị chất lượng. Bên cạnh đó, cần tham khảo các thông tin trên Internet để có thể làm chủ thiết bị của mình.

Việc bị máy ảnh kỹ thuật số "lấn át" cùng với yếu tố lỗi thời, máy ảnh phim hiện khó mua hơn trước đây rất nhiều. Theo chia sẻ của Duy Thanh, một người chơi và mua bán máy ảnh phim tại TP HCM, nguồn hàng chất lượng tốt nhất chủ yếu từ Nhật Bản, Mỹ hoặc châu Âu. Bên cạnh đó, còn có hàng "rác" được nhập qua biên giới Campuchia, Trung Quốc... "Là rác nên người ta thường nhập từng thùng, hên thì máy còn 'sống' (sử dụng được), còn xui thì chỉ có thể bán ve chai cho người ta lấy ống kính về làm việc khác", anh Thanh chia sẻ.

Bảo Lâm