Thông tin giáo dục

Teamwork - kỹ năng quan trọng ở bậc đại học

http://tuoitre.vn/teamwork-ky-nang-quan-trong-o-bac-dai-hoc-1306389.htm

20/09/2017 10:40 GMT+7

TTO - Muốn học tốt ở đại học, bạn phải biết làm việc nhóm (teamwork). Muốn ứng tuyển vào một công ty, muốn khởi nghiệp... bạn cũng phải biết làm việc nhóm.

Sinh viên làm việc theo nhóm ở trường đại học - Ảnh: Phương Nguyễn
Sinh viên làm việc theo nhóm ở trường đại học - Ảnh: Phương Nguyễn

Trước bối cảnh toàn cầu hóa, khoa học kỹ thuật phát triển không ngừng, các tổ chức ngày càng phụ thuộc nhiều hơn vào phương pháp làm việc nhóm.

Để đáp ứng nhu cầu cho một thị trường như vậy, ở bậc đại học, hầu hết giảng viên đều đưa hình thức làm việc theo nhóm vào quá trình giảng dạy như một phần quan trọng của các học phần.  

Dở khóc dở cười khi làm việc nhóm

Nguyễn Quỳnh Châu (cựu sinh viên Trường ĐH Ngoại thương cơ sở 2 tại TP.HCM) không khỏi bật cười khi nhớ lại những “cú sốc tâm lý” mà mình gặp phải khi làm việc nhóm trong những ngày đầu mới bước chân vào giảng đường đại học.

Tự nhận mình là một con người theo chủ nghĩa cá nhân, thích “tự làm tự chịu” nên khi giảng viên yêu cầu làm việc theo nhóm, Châu đã bị “khớp”, cho đến lúc bạn bè xung quanh ai cũng có nhóm hết rồi Châu vẫn một mình bơ vơ.

Khi có nhóm rồi, cô và cả các bạn lại chật vật để thích nghi với việc làm việc nhóm. “Hồi mới bắt đầu làm việc nhóm, nhóm mình ai cũng nghĩ bản thân giỏi và ai cũng có một cái tôi to đùng nên không ai chịu nghe ý kiến của ai, bạn này nói thì bạn kia phản bác ngay hoặc cùng im lặng từ đầu đến cuối.

Chỉ riêng vụ tranh luận ý tưởng đã hết hơn 2/3 thời gian giảng viên cho để hoàn thành bài tập. Đến khi bắt tay vào công việc thì chạy vắt chân lên cổ vẫn không kịp, thậm chí lúc đang chạy vắt chân lên cổ, tụi mình vẫn gây nhau”, Châu kể.

Không chỉ sinh viên năm nhất bỡ ngỡ mới gặp phải những trúc trắc trục trặc khi làm việc nhóm. Lê Thị Hồng Nhung (sinh viên khoa khoa học ứng dựng, Trường ĐH Bách khoa - ĐHQG TP.HCM) chia sẻ: từ năm 3 trở đi, mọi người trong nhóm của Nhung đều có nhiều dự định và thời khóa biểu bị lệch nhau nên khó thống nhất buổi họp trực tiếp dẫn đến làm việc qua mạng không thực sự hiệu quả.

Chẳng hạn như khi cả nhóm Nhung đã thống nhất cách trình bày slide hay báo cáo nhưng khi làm, một số thành viên không đến hoặc không để ý khiến người tổng hợp mất thời gian chỉnh sửa. Hay một lần, do hai thành viên bất đồng về lý thuyết và khi tranh luận đã to tiếng với nhau, một thành viên khác không chịu được đã xen vào giữa hai người với từ ngữ châm biếm.

Kết quả, dù mọi người đã can ngăn nhưng ba bạn đó thay vì tranh luận đã quay sang chỉ trích nhau làm không khí buổi họp trở nên căng thẳng, nặng nề và đó cũng là buổi họp trực tiếp cuối cùng của nhóm.

Còn nhóm của Nguyễn Như Quỳnh (sinh viên khoa báo chí-truyền thông, Trường ĐH KHXH&NV - ĐHQG TP.HCM) gặp phải sai lầm khi cho rằng một người giỏi nhất nên mọi trách nhiệm chỉnh sửa, hoàn thiện bài tập sẽ được giao hết cho người này.

Việc này đôi khi gây nên sự quá tải cho bản thân người nhận trách nhiệm còn những người khác thì “không còn gì để làm”.

Theo Quỳnh, thông thường một nhóm sẽ có hai loại cá nhân tồn tại: tự tin quá và tự ti quá. Người tự tin cực đoan luôn cho mình là trưởng nhóm, mọi sự phải thông qua mình và ý kiến của mình mang tính quyết định.

Tính cách này một phần cũng do thái độ của những người trong nhóm tạo nên. Mọi người trong nhóm chỉ nghe ý kiến người này và cho rằng chỉ có cá nhân đó mới đủ năng lực ra quyết định mỗi khi cần sự thống nhất.

Những kiểu như vậy sẽ tàn phá năng lực làm việc nhóm và nó thường là lý do dẫn nhóm đến sự tan vỡ hoặc khiến kết cấu của nhóm không chặt vì nó không dựa trên sự đóng góp của các thành viên mà nó dựa trên sự phân phối mang tính quyền lực của một thành viên trong nhóm.

Còn người tự ti quá thường có nhiều ý kiến, ý tưởng nhưng không đủ tự tin để bảo vệ nó. Một phần cũng do tâm lý đám đông như đã nói ở trên khiến cho cá nhân này bị ảnh hưởng và cho rằng ý kiến của mình không đủ tầm.

Vấn đề là vì không thực sự đồng thuận với ý kiến đám đông, cá nhân này sẽ sinh khó chịu, miễn cưỡng chấp nhận dẫn đến hiệu quả làm việc không cao. Làm việc nhóm gặp phải nhiều chuyện như vậy nhưng Quỳnh vẫn thích làm việc nhóm.

“Mình biết mình không phải 'giáo sư biết tuốt'. Nhiều vấn đề phát sinh ngoài tầm hiểu biết khiến mình gặp khó khăn trong quá trình giải quyết. Nhiều cái đầu cùng giải quyết một vấn đề sẽ nhanh chóng, hiệu quả và tập hợp được nhiều ý tưởng sáng tạo hơn. Mặt khác, mình cũng học hỏi được rất nhiều kiến thức và kỹ năng từ các bạn trong nhóm”, Quỳnh chia sẻ.

Để làm việc nhóm hiệu quả

“Đầu tiên, làm việc nhóm thì chúng ta phải hiểu như thế nào là nhóm. Nhóm phải gắn kết trên mục tiêu, phối hợp với nhau dựa trên năng lực và yêu cầu công việc.

Thứ hai làm việc nhóm tức phải có phương pháp. Nhóm không thể hình thành đơn giản theo kiểu tổ hợp”, TS Huỳnh Văn Thông, trưởng khoa báo chí-truyền thông, Trường ĐH KHXH&NV (ĐHQG TP.HCM) cho biết.

Ngoài ra, một nhóm tốt là một nhóm biết trả giá đúng cho các bài học, học hỏi nghiêm túc từ các thất bại, không đổ lỗi cho nhau nhưng cũng không xuề xòa, không bỏ qua lỗi mà sẽ cùng nhau chỉ ra những điều khiến nhóm thất bại, chân thành giúp nhau nhận ra điểm sai và tìm cách khắc phục.

Công tác tổ chức nhóm bao gồm trưởng nhóm, thư ký, chuyên gia và hỗ trợ kỹ thuật. Trưởng nhóm là người đại diện cho nhóm, có trách nhiệm tổ chức, điều phối nhóm hoạt động hiệu quả. Trưởng nhóm không phải trưởng phòng, trưởng nhóm không phải người giữ quyền hành, đặc biệt trưởng nhóm không nên là người ra quyết định một mình.

Thư ký là người đảm bảo toàn bộ quá trình làm việc nhóm được ghi chú lại và được chia sẻ cho tất cả các thành viên trong nhóm. Chuyên gia là người giỏi nhất trong lĩnh vực đó còn những người yếu về lĩnh vực đó sẽ làm hỗ trợ kỹ thuật.

Trước câu hỏi “Sinh viên nên làm việc cố định với một nhóm hay đổi nhóm thường xuyên?”, TS Thông cho rằng: “Cái nào cũng có mặt tốt mặt xấu của nó nhưng theo tôi, sinh viên nên thường xuyên đổi nhóm nếu bạn thực sự muốn học hỏi, trải nghiệm.

Đổi nhóm thường xuyên sẽ rèn cho sinh viên kỹ năng tương tác tốt với mọi người, cọ xát, học hỏi được nhiều hơn và sẽ không có thói quen khu trú mình trong một khu vực an toàn”.

Bốn giai đoạn làm việc nhóm

Theo TS Huỳnh Văn Thông làm việc nhóm có những phương pháp cụ thể gồm bốn giai đoạn. Giai đoạn đầu là động não (brainstorming) để tìm kiếm các ý tưởng, xử lý công việc, giải quyết vấn đề và sáng tạo.

Các thành viên trong nhóm làm việc với nhau trên nguyên tắc tự do suy nghĩ, đóng góp ý tưởng và tôn trọng ý tưởng của nhau và làm sao phải khai thác hết các ý tưởng đó, không có phân biệt đối xử với ý tưởng nào hết.

Sau đó, nhóm chuyển sang giai đoạn thảo luận để sàng lọc, chọn lọc các ý tưởng và ra quyết định chung, đảm bảo ai cũng chia sẻ cũng như hiểu rõ các quyết định đó. Quyết định này phải đảm bảo là quá trình ra quyết định của nhóm, có sự tham gia của các thành viên trong nhóm dựa trên việc tôn trọng các chuẩn mực, các tiêu chí đã được đặt ra.

Kế tiếp đến giai đoạn hành động nhóm, các công việc của nhóm phải được đảm bảo sự phân công dựa trên ưu điểm của từng thành viên. Ở đây nguyên tắc bù trừ về năng lực được sử dụng triệt để, cái yếu của người này sẽ được bù bằng cái mạnh của người khác.

Người nào mạnh nhất cái gì sẽ được sử dụng cái đấy trong nhóm. Đó mới là một nhóm tốt. Còn một nhóm chia đều công việc thì không phải nhóm tốt. Giai đoạn hành động nhóm này là giai đoạn thấy được đặc thù của sự phối hợp và bổ trợ lẫn nhau trong nhóm.

Giai đoạn cuối cùng là giai đoạn liên quan đến kết quả, sản phẩm nhóm. Giai đoạn này phải đạt được đặc trưng cơ bản là cùng chịu trách nhiệm. Một nhóm tệ là một nhóm có xu hướng thành công thì vui với nhau còn thất bại sẽ đổ lỗi cho nhau.

Một nhóm tốt là một nhóm làm việc chung với nhau, cùng chịu trách nhiệm và nếu có thất bại thì mọi người vẫn bên nhau.

PHƯƠNG NGUYỄN

Một tiếng chuông cảnh tỉnh

http://baoquocte.vn/mot-tieng-chuong-canh-tinh-56927.html

 

Sự ra đời của bảng xếp hạng các trường đại học Việt Nam đầu tiên gây ra nhiều tranh cãi trong dư luận về bức tranh giáo dục đại học. Báo TG&VN đã có cuộc trao đổi với PGS. TS. Nguyễn Hoàng Ánh - Nguyên Phó Viện trưởng Viện kinh tế và thương mại quốc tế - Đại học Ngoại thương về vấn đề này.

 

Tôi được biết, những người trong nhóm đều có am hiểu về lĩnh vực này, có chuyên môn tốt, được đào tạo bài bản và hết lòng với giáo dục nước nhà. Bởi vậy, tôi rất tin tưởng chất lượngcông việc của họ.

Theo bà, bảng xếp hạng này đã mang tính khách quan và chuẩn mực quốc tế hay chưa?

mot tieng chuong canh tinh
PGS. TS. Nguyễn Hoàng Ánh - Nguyên Phó Viện trưởng Viện kinh tế và thương mại quốc tế - Đại học Ngoại thương về vấn đề này.

Tuy nhiên, giáo dục là một bức tranh vô cùng phức tạp. Vì thế, không có bảng xếp hạng nào có thể bao quát toàn bộ các tiêu chí của chất lượng một trường đại học. Bảng xếp hạng cũng chỉ nói lên một số tiêu chí mà thôi.

Trong buổi công bố, các tác giả cho biết không thể trực tiếp đến khảo sát mà dựa vào hai nguồn thông tin là báo cáo Ba công khai và website của nhà trường, không hề “chế biến” gì thêm.

Thực tế cho thấy, kỹ năng về tổng hợp và minh bạch hóa thông tin của các trường đại học, nhất là các trường công của Việt Nam còn rất yếu. Nhóm không thể khẳng định độ chính xác của những thông tin nhận được.

Hiện nay, Việt Nam chưa có chuẩn mực nào về công bố thông tin. Sau bốn năm nghiên cứu, làm việc với hơn 100 trường đại học, cuối cùng, nhóm chỉ thu được đủ dữ liệu để đánh giá 49 trường. Nhóm cũng công nhận các bảng xếp hạng của thế giới có những chuẩn mực mà Việt Nam không có. Tiêu chí đầu tiên của hai bảng xếp hạng nổi tiếng thế giới (Đại học Thượng Hải và Time Higher Education) là cựu sinh viên và giáo viên của trường có giải Nobel, giải Fields hay đoạt giải quốc tế chưa? Nếu kiếm tìm những tiêu chí đó ở Việt Nam chẳng khác nào “hái sao trên trời”.

Thế giới phân ra hai loại trường là trường nghiên cứu và trường giảng dạy. Ở Việt Nam, trường nào cũng muốn công bố là trường nghiên cứu nhưng tiêu chí để đánh giá các trường ở Việt Nam lại là điểm đầu vào cao hay thấp, tức là của trường giảng dạy.

Vì thế, nhóm phải lập ra bảng tiêu chí riêng kết hợp cả yêu cầu của quốc tế và đặc thù của Việt Nam. Kết quả của nghiên cứu quốc tế và giảng dạy đều chỉ căn cứ dựa trên nghiên cứu Ba công khai và tự công bố của nhà trường rất khó kiểm định lại. Thế nên, để hướng tới chuẩn mực quốc tế, tôi nghĩ còn xa lắm.

Ngày 6/9, nhóm gồm sáu chuyên gia độc lập đã công bố bảng xếp hạng 49 trường đại học Việt Nam. Đáng chú ý, trong Bảng này, các trường đại học vốn được đánh giá cao lại ở vị trí thấp, như Đại học Y Hà Nội (xếp thứ 20), Đại học Ngoại thương (23), Đại học Kinh tế quốc dân (thứ 30), Học viện Tài chính (thứ 40), Học viện Ngoại giao (45)…

"Văn hóa xếp hạng" dường như chưa được đón nhận ở nước ta?

Tôi nghĩ, đây là căn bệnh không riêng gì của các trường đại học, bởi tâm lý “con gà tức nhau tiếng gáy”. Trong buổi công bố, tôi thấy bất ngờ vì đại diện của một số trường đứng lên tranh cãi tay đôi tại sao lại xếp hạng trường mình thấp. Ngay từ đầu, nhóm nghiên cứu đã cho biết kết quả xếp hạng dựa trên thông tin do chính nhà trường cung cấp, nếu không hài lòng thì cần trách trường mình không công bố đầy đủ số liệu chứ không nên trách nhóm nghiên cứu hoặc có thể góp ý bổ sung tiêu chí cho lần sau.

Chúng ta phải có những hoạt động tích cực ủng hộ nhóm nghiên cứu bởi bốn năm vừa qua, họ hoàn toàn nghiên cứu bằng chính chi phí của bản thân, không có bất kỳ nguồn tài trợ và lời khích lệ nào. Đến khi đưa ra kết quả, họ lại phải nhận vô số “gạch đá”.

Tham dự buổi công bố, trường Đại học Ngoại thương có bốn cán bộ, giảng viên. Không ai hiểu nổi tại sao Đại học Ngoại thương Hà Nội lại có thể đứng sau cả Đại học Công nghiệp vốn là trường mới nâng cấp từ Cao đẳng. Tuy nhiên, không ai trong chúng tôi phàn nàn. Theo tôi, bảng xếp hạng là nỗ lực đáng trân trọng của nhóm nghiên cứu và là tiếng chuông cảnh tỉnh để các trường kịp thời đổi mới. Các trường nên nhân cơ hội để nhìn lại xem mình thực sự đang đứng ở đâu?

“Những kết quả nghiên cứu, đề xuất chưa được xây dựng trên nền tảng vững chắc chỉ nên trao đổi với nhau trong giới học thuật. Tự do học thuật, tự do thể hiện quan điểm khoa học là quyền của các nhà nghiên cứu”.

Bà Nguyễn Thị Kim Phụng, Vụ trưởng Vụ Giáo dục đại học, Bộ GD&ĐT.

Nhiều ý kiến cho rằng bảng xếp hạng đã bỏ qua những yếu tố quan trọng như việc làm của sinh viên sau khi ra trường và sự hội nhập quốc tế. Bà có đồng ý với quan điểm này?

Theo chỗ tôi biết, hai bảng xếp hạng đại học (Đại học Thượng Hải và Time Higher Education) đều không quan tâm đến chuyện việc làm của sinh viên. Nhưng rõ ràng, trong thời buổi toàn cầu hóa, tính hội nhập quốc tế bao gồm tỷ lệ giảng viên và sinh viên nước ngoài tham gia giảng dạy và học tập ở trường là yếu tố quan trọng không thể bỏ qua. Tuy nhiên, tiêu chí này lại không có trong bảng xếp hạng, đó là thiếu sót. Ở khía cạnh này, các trường đại học Việt Nam nói chung chưa làm tốt vì các chương trình dạy bằng tiếng Anh ở nước ta còn ít, đặc biệt là nội dung không tương thích với đào tạo ở nước ngoài. Chính vì thế, các trường đại học ở nước ta nên nhanh chóng cải tiến nếu muốn hội nhập quốc tế.

Trong bối cảnh Cách mạng Công nghiệp 4.0, các tiêu chí đánh giá trong bảng đã phù hợp với xu hướng thế giới và các nước trong khu vực hay chưa?

Với hệ tiêu chí đánh giá mà nhóm nghiên cứu công bố, rõ ràng các tiêu chí của bảng xếp hạng này không tương quan với thế giới và các nước trong khu vực. Trong khi nguồn thông tin đầu tiên của xếp hạng là từ website của trường, đòi hỏi website bằng tiếng Anh phải tốt, nhưng ngay cả trường Đại học Ngoại thương vốn được cho là có giảng viên và sinh viên có trình độ tiếng Anh khá nhưng website tiếng Anh của nhà trường cũng không được đánh giá cao. Cho nên, chúng ta chưa thể tính đến chuyện tương quan trong khi vấn đề ngôn ngữ chưa đạt chuẩn.

Xin cảm ơn bà!

Nội dung Báo cáo Ba công khai, theo quy định của Bộ GDĐT phải đảm bảo các thông tin:

- Công khai cam kết chất lượng giáo dục và chất lượng giáo dục thực tế.

- Công khai điều kiện đảm bảo chất lượng giáo dục.

- Công khai tài chính.

 

Học bảo vệ môi trường từ người Nhật

http://tuoitre.vn/hoc-bao-ve-moi-truong-tu-nguoi-nhat-20170913082005468.htm

13/09/2017 08:20 GMT+7

TTO - Các bạn trẻ Việt Nam tham gia Diễn đàn môi trường sinh viên châu Á (ASEP) 2017 ở Nhật Bản không chỉ được học về môi trường, mà còn thu nhận nhiều bài học quý khác.

Học bảo vệ môi trường từ người Nhật - Ảnh 1.

Các sinh viên tham gia thảo luận nhóm tại Diễn đàn môi trường sinh viên châu Á (ASEP) 2017 - Ảnh: B.MINH

Thay vì ngồi lắng nghe bài giảng, sinh viên tham dự ASEP 2017 được dành phần lớn thời gian để tham quan một số danh lam thắng cảnh tại Nhật Bản, đến siêu thị mua sắm các sản phẩm thân thiện với môi trường, học trồng cây, đi tàu ra đảo gặp gỡ và lắng nghe câu chuyện của những ngư dân sống sót sau trận động đất và sóng thần năm 2011, hoặc chơi trò chơi, xem phim 3D về môi trường...

Trải nghiệm thực tế, thay đổi tư duy

Bà Narumi Yoshikawa, người thiết kế chương trình ASEP, cho biết chính những nông dân, ngư dân - những nhà sinh thái học lành nghề nhất nhờ vào kinh nghiệm có được từ chính quá trình lao động của họ - là những "giảng viên" của sinh viên ở diễn đàn này.

"Những người này có thể truyền tải cho sinh viên các thông điệp thiết thực và mạnh mẽ nhất, khuyến khích các em thay đổi tư duy theo cách rất gần gũi. Qua nhiều năm liền, ban tổ chức luôn tìm cách truyền tải các thông điệp cho sinh viên thông qua những trải nghiệm thực tế nhất có thể"  - bà Narumi nói.

"Chúng tôi hiểu rằng sinh viên cần được học từ thực tế cuộc sống, từ người dân và nền văn hóa, các em gặp gỡ, trải nghiệm công việc rồi tự rút ra bài học thay vì tập trung nhiều vào lý thuyết".

Chương trình bao gồm các hoạt động giao lưu văn hóa như ngắm pháo bông nhân lễ hội mùa hè hay học cách chơi trống - dụng cụ âm nhạc gắn liền với truyền thống văn hóa Nhật Bản.

Chúng tôi quyết định lựa chọn Việt Nam tham gia từ năm 2013 và tự hào vì các thành viên người Việt luôn tích cực giữ gìn sự đoàn kết trong quá trình làm việc, đồng thời có các đóng góp mang tính xây dựng rất tốt cho chương trình.

Bà NARUMI YOSHIKAWA

Theo TS Võ Thanh Sơn (ĐHQG Hà Nội), trong chương trình, sinh viên luôn được tạo điều kiện tốt nhất và có môi trường để phát triển cả về năng lực lẫn nhân cách, tiếp cận những kiến thức mới nhất để hòa nhập với môi trường quốc tế. 

Ông Sơn cho hay không chỉ sinh viên mà bản thân các giáo sư tham dự chương trình cũng đúc kết được những bài học quý để mang về áp dụng tại quốc gia mình, đặc biệt là cách người Nhật xem sinh viên là đối tượng chính được hưởng lợi từ các hoạt động giáo dục.

"Chương trình ASEP đã giới thiệu về các khía cạnh chuyên môn theo cách rất tự nhiên, kết hợp yếu tố nhân văn và văn hóa trong các hoạt động giao lưu, đồng thời rèn luyện cho sinh viên kỹ năng tư duy logic. Chúng tôi đã áp dụng các phương pháp này trong giảng dạy các lớp tập huấn, đào tạo cao học và nghiên cứu sinh" - ông Sơn nói.

Những bài học khác

Nói về các sinh viên Việt Nam tham gia chương trình ASEP, bà Narumi cho biết nhìn chung tất cả các bạn đều có nhiều ưu điểm nổi trội như trung thực, thân thiện, luôn biết phấn đấu không chỉ trong thời gian diễn ra hoạt động mà còn cả ở cuộc sống.

Còn TS Võ Thanh Sơn, người nhiều năm dẫn dắt đoàn Việt Nam dự ASEP, nhận định so với bạn bè các nước, sinh viên Việt Nam vẫn còn phải nỗ lực nhiều vì điều kiện học tập, cơ sở vật chất chưa được ngang bằng và một số em còn e ngại vì chưa có nhiều cơ hội tham gia các chương trình giao lưu quốc tế. 

Tuy nhiên, các bạn có khả năng tiếp thu rất nhanh, tuân thủ kỷ luật tốt, tích cực tham gia đặt câu hỏi trong nhóm và rất thân thiện, có mối quan hệ đặc biệt tốt với sinh viên Nhật Bản và Hàn Quốc.

Nhiều sinh viên cho biết không dừng lại ở chủ đề môi trường, ASEP 2017 mang lại cho các bạn những bài học khác. 

Đó là tính kỷ luật, tôn trọng giờ giấc, nghiêm túc trong công việc, là sự chịu khó, sẵn sàng giúp đỡ và quan tâm đến người khác, là khả năng tổ chức chuyên nghiệp không chỉ trong chương trình mà còn ở việc quy hoạch đường sá, đô thị, là sự sáng tạo trong kiến trúc, kiên cường trong khắc phục thảm họa thiên nhiên.

Hầu hết bạn trẻ tham dự ASEP 2017 đều nhận thấy những thay đổi tích cực trong nhận thức sau khi tham dự chương trình. 

Bạn Phạm Thị Thu Hằng đúc kết: "Là người trẻ, chúng ta chỉ cần làm những việc đơn giản hằng ngày như bớt sử dụng túi nilông, hoặc tận dụng truyền thông để lan tỏa thông điệp bảo vệ môi trường, chứ không cần phải làm điều gì to tát hay quá sức mình cả".

Năm sau, chủ đề rừng nhiệt đới

Diễn đàn môi trường sinh viên châu Á (ASEP) 2018 dự kiến diễn ra tại Malaysia, tập trung vào chủ đề rừng nhiệt đới, đồng thời lồng ghép nhiều cơ hội để sinh viên được giao lưu kết bạn, trải nghiệm nền văn hóa tại quốc gia này.

Chương trình ASEP được tổ chức lần đầu tiên tại Nhật Bản năm 2012. Cùng với Trung Quốc và Hàn Quốc, Việt Nam là một trong 4 quốc gia đặt những viên gạch đầu tiên để xây dựng nên chương trình.

Theo bà Narumi Yoshikawa, để hòa nhập tốt trong môi trường giao lưu quốc tế, sinh viên cần biết cách quan sát, lắng nghe, đặt câu hỏi khi cần thiết, mở lòng và chia sẻ với bạn bè các nước, đồng thời biết rõ điểm mạnh và điểm yếu của bản thân.

BìNH MINH

Chàng trai người K'Ho đầu tiên du học và nhận bằng tiến sĩ quốc tế

http://dantri.com.vn/giao-duc-khuyen-hoc/chang-trai-nguoi-kho-dau-tien-du-hoc-va-nhan-bang-tien-si-quoc-te-20170914074320495.htm

 

“Học hết cao học là học tới đâu vậy con, Học tới thạc sĩ đã hết chưa? Buôn làng này đã có ai học lâu như thế đâu!” – người cha già của Cil Duin hỏi con trai khi biết anh trúng tuyển học bổng đi làm nghiên cứu sinh tiến sĩ ngành Quản lý kinh tế giáo dục ở nước ngoài.
 


Cil Duin – tiến sĩ đầu tiên người dân tộc KHo của núi rừng Lang Biang.

Cil Duin – tiến sĩ đầu tiên người dân tộc K'Ho của núi rừng Lang Biang.

11 tuổi mới vào lớp 1

Sinh ra và lớn lên trong một gia đình nghèo có 9 người con tại xã Lát, dưới chân núi Lang Biang, huyện Lạc Dương (Lâm Đồng), thuở nhỏ Cil Duin giống bao đứa trẻ cùng trang lứa - chỉ đi học chữ qua loa cho biết. Trẻ con ở buôn làng đa phần bỏ học theo cha mẹ lên rừng làm rẫy.

Năm 11 tuổi, chàng trai K’Ho mới vào lớp 1. Lúc này, cậu học trò nhỏ vẫn chỉ có suy nghĩ đi học cho có, bố mẹ bảo đi học thì phải đi. Chỉ từ năm học lớp 5, sau lần bỏ học gần 1 tuần nhưng bố vẫn quyết tâm dắt tay lên trường, anh mới hạ quyết tâm không bỏ học một lần nào nữa. Lên cấp 2, chỉ còn 7-8 học sinh, tới cấp 3 thì chỉ còn 5, trong đó có Cil Duin.

Vì là người dân tộc thiểu số nên Cil Duin rất vất vả mới học được tiếng phổ thông. “Lúc nhỏ, tôi cũng theo chân mấy anh chị lớn hơn đến lớp, nhưng phải tới 11 tuổi, tôi mới bắt đầu vào học lớp 1, lên lớp 4 tôi mới có thể viết được những đoạn văn ngắn”, anh kể.

Khởi đầu tưởng đơn giản nhưng với Cil Duin là những nỗ lực lớn để mở một cánh cửa mới. Cậu học trò tiến bộ rõ rệt và cứ thế giữ vững niềm say mê với con chữ khi tiếp tục theo học tại Trường phổ thông Dân tộc Nội trú tỉnh Lâm Đồng.

Năm 2002, sau khi tốt nghiệp Khoa Lịch sử tại Trường ĐH Sư phạm Huế, anh trở về Lạc Dương, trở thành giáo viên Trường THPT Lang Biang. Từ đó, Cil Duin chính thức bắt đầu hành trình “gieo chữ” trên mảnh đất nghèo và định hướng cho lớp trẻ tầm quan trọng của việc học.


Sau khi tốt nghiệp Khoa Lịch sử - ĐH Sư phạm Huế, Cil Duin trở thành giáo viên “gieo” ánh sáng tri thức cho quê hương nghèo.

Sau khi tốt nghiệp Khoa Lịch sử - ĐH Sư phạm Huế, Cil Duin trở thành giáo viên “gieo” ánh sáng tri thức cho quê hương nghèo.

Năm 2005, Cil Duin thi đậu vào cao học ngành lịch sử Việt Nam của Trường ĐH Đà Lạt, cũng là năm anh “bị bắt” về ở rể vì người K’Ho vốn theo chế độ mẫu hệ. Khi biết cậu con trai tiếp tục học cao học, người cha già của anh hỏi: “Học hết cao học là học tới đâu vậy con, Học tới thạc sĩ đã hết chưa? Buôn làng này đã có ai học lâu như thế đâu!”.


Chàng trai dân tộc thiểu số của Tây Nguyên xuất sắc nhận học bổng nghiên cứu sinh tiến sĩ ở Trung Quốc.

Chàng trai dân tộc thiểu số của Tây Nguyên xuất sắc nhận học bổng nghiên cứu sinh tiến sĩ ở Trung Quốc.

Học hết chữ thì nghỉ

Mặc dù hiểu rất mơ hồ về trình độ bậc học nhưng người cha vẫn động viên con học tới khi nào “hết chữ” thì nghỉ. Nghe lời cha, học cho “hết chữ”, năm 2012, thạc sĩ Cil Duin trúng tuyển học bổng đi làm nghiên cứu sinh tiến sĩ ở nước ngoài với chuyên ngành Quản lý kinh tế giáo dục.

Ba năm sau đó, chàng trai K’Ho đầu tiên của núi rừng Lang Biang đã hoàn thành chương trình với học vị Tiến sĩ Quản lý học tại Trường ĐH Sư phạm Bắc Kinh (Trung Quốc).

Cil Duin tâm sự rằng, cuộc đời anh đã gặp nhiều điều may mắn thì mới có thể không dang dở giấc mơ học hành. Người mẹ năm nay hơn 80 tuổi vô cùng tự hào về con trai của mình. Bà tâm sự: “Nếu như còn bố thì chắc chắn bố cũng sẽ rất tự hào và mãn nguyện vì con trai đã hoàn thành mong ước của ông”.

“Hai tuần trước khi sang Trung Quốc để học chính thức, các bác sĩ phát hiện bố bị bệnh ung thư máu, nên mình lưỡng lự giữa đi và ở nhà chăm sóc bố. Nhưng bố không đồng ý để mình bỏ ngang”, TS. Cil Duin kể.

Nghe tin bố yếu, Duin về thăm được 5 ngày thì ông mất. Sau một tháng chịu tang, Cil Duin trở lại và nỗ lực bảo vệ thành công luận án tiến sĩ chuyên ngành Quản lý học tại Trường ĐH Sư phạm Bắc Kinh.


Cil Duin rạng rỡ trong ngày anh nhận bằng tốt nghiệp tiến sĩ.

Cil Duin rạng rỡ trong ngày anh nhận bằng tốt nghiệp tiến sĩ.

Nhắc đến tiến sĩ Cil Duin, ở Lang Biang gần như không ai không biết. Bây giờ, không chỉ gia đình Cil Duin, mà bà con, họ hàng ở Lạc Dương đều lấy làm hãnh diện vì lần đầu tiên có một người con K’Ho ở mảnh đất này học lên tận tiến sĩ. Mỗi lần Cil Duin đi và về, bà con hàng xóm lại thường lấy ché rượu cần và con gà để đón như một cách thể hiện tình cảm quý mến.

Sau những cố gắng không ngừng nghỉ, anh Duin đã được tín nhiệm giao nhiệm vụ trong ngành quản lý giáo dục, góp phần thúc đẩy việc học ngay trên quê hương mình.

Tấm gương sáng của buôn làng

Thời đại đổi mới, ở Bon Dơng 1 ngày nay trẻ em người K’Ho đã có điều kiện đi học, tiếp xúc giáo dục ngay từ sớm. Tuy vậy, câu chuyện về hành trình đeo đuổi con chữ tới cùng của tiến sĩ Duin luôn được mọi người nhắc tới như tấm gương sáng nhất khi giáo dục con cái. Vợ của tiến sĩ cũng là một giáo viên.

Già làng Kră Jăn Tên, nguyên Phó Bí thư Huyện ủy Lạc Dương, rất tự hào mỗi khi được hỏi về người con của núi rừng Langbiang: “Ngày xưa nhà nó nghèo, lại đông anh em, điều kiện lúc đó để học được con chữ thôi đã là khó khăn lắm rồi, nhưng nó còn làm được điều mà cả vùng, cả huyện này chưa ai làm được, đó là mang về tấm bằng tiến sĩ.

Trong những buổi sinh hoạt cộng đồng, tôi vẫn nhắc nhở con em đang đi học phải có nghị lực vươn lên noi gương theo Tiến sĩ Duin. Phụ huynh phải chăm lo, quan tâm việc học cho bọn trẻ, chỉ có thế sau này mới đỡ khổ được, mới tiếp cận được cái văn minh tiên tiến trên thế giới”.


Tiến sĩ Duin trở thành tấm gương sáng nhất cho buôn làng về học tập.

Tiến sĩ Duin trở thành tấm gương sáng nhất cho buôn làng về học tập.

 


Hiện, tiến sĩ Cil Duin đang công tác tại Phòng Giáo dục huyện Lạc Dương.

Hiện, tiến sĩ Cil Duin đang công tác tại Phòng Giáo dục huyện Lạc Dương.

Cô Nguyễn Thị Hiền, nguyên Trưởng phòng Giáo dục huyện Lạc Dương, có trên 35 năm công tác trong ngành giáo dục địa phương và là giáo viên dạy Cil Duin thời phổ thông, cho biết: “Đến thời điểm này, ngoài Cil Duin thì ở H.Lạc Dương chưa ai có học vị tiến sĩ.

Người dân của buôn làng đều gọi Cil Duin là thầy, ngay cả bây giờ khi Duin đã thôi dạy và chuyển về công tác tại Phòng Giáo dục huyện Lạc Dương - như là một sự kính trọng và yêu mến vô bờ”.

Lệ Thu